Phương Hồi thực ra vừa nhìn thấy vẻ mặt kia của cậu liền hiểu, Tiêu Trình phần lớn đang trò chuyện với cô gái kia.
Rốt cuộc có gì hay để nói, vừa tỉnh dậy đã ôm điện thoại không rời.
Xem cái vẻ mặt căng thẳng này, cô gái kia rốt cuộc đã nói gì với cậu?
Tiêu Trình quay đầu lại nhìn Phương Hồi một cái, khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo còn mang theo nụ cười không rõ ràng: “Hình như tôi làm em ấy giận rồi.”
Ánh mắt Phương Hồi dừng lại trên khuôn mặt Tiêu Trình, từ khóe mắt hơi ửng đỏ, một đường đến đôi môi ẩm ướt, trong lòng anh ta vừa chua xót lại vừa ghen tị.
Rốt cuộc là ai, có thể khiến Tiêu Trình phải tim gan cồn cào, yêu mà không thể có được như vậy.
“Nếu cậu không ngại, có thể cho tôi xem lịch sử trò chuyện của hai người không.”
Tiêu Trình đặt điện thoại trước mặt anh ta, ánh mắt đầu tiên Phương Hồi nhìn thấy là tên Tiêu Trình đặt cho người này.
Niên Niên.
À, một xưng hô thật thân mật.
Ảnh đại diện của cô gái tên Niên Niên này là một đóa hoa nhỏ màu trắng, an yên nhưng không mất đi vẻ nghịch ngợm đáng yêu, xem ra là “đẳng cấp” khá cao.
Phương Hồi định thần lại, tiếp tục xem xuống.
Sau đó anh ta chỉ vào tin nhắn Tiêu Trình gửi tối qua, quay đầu nhìn đối phương: “Cái này có ý gì?”
Tiêu Trình chớp mắt: “Tôi vốn muốn gửi cho cậu, tay trượt một cái, vô tình gửi cho em ấy.”
Trong lòng Phương Hồi lại bắt đầu chua chát, nhìn cái giọng điệu hèn mọn của Tiêu Trình khi nói những lời này xem.
Lại còn: “Cậu nghĩ cô ấy có thích tôi không?”
Phi, cô ấy sẽ không đâu.
“Bây giờ hình như em ấy hiểu lầm rồi, tôi nên giải thích với em ấy như thế nào?”
Phương Hồi dù có mang kính lọc cho Tiêu Trình thì cũng không thể không thừa nhận, đối phương quả thực không biết dỗ con gái.
Lúc này không phải cậu nên nói vài câu lời hay ho nghe thử sao?
Nói chút lời ngọt ngào dỗ dành cô ấy đi!
Chỉ vài câu giải thích khô khan, chẳng hề nhìn ra một chút ý thích người ta nào, trách không được đẹp trai như vậy, mà vẫn chưa theo đuổi được người ta.
“Bây giờ tôi phải làm gì đây?”
Cảm xúc dâng trào, Phương Hồi nhìn Tiêu Trình bằng ánh mắt “giận sắt không thành thép”: “Cậu thật sự không được rồi, để tôi làm, cậu xem này.”
Phương Hồi “bùm bụp” gõ một đống chữ, Tiêu Trình muốn ghé sát vào xem, Phương Hồi còn không chịu cho cậu xem.
Mãi đến khi Phương Hồi gửi tin nhắn đi, anh ta mới đưa điện thoại cho Tiêu Trình: “Cậu xem, sau này cậu cứ dùng giọng điệu này mà nói chuyện với cô ấy.”
Tiêu Trình há hốc mồm kinh ngạc.
Tiêu Trình: [Niên Niên, em là cô gái dịu dàng đáng yêu nhất mà anh từng gặp, mỗi phút mỗi giây ở bên em đều khiến anh cảm thấy hạnh phúc, nếu có thể, anh thậm chí hy vọng có thể mãi mãi dính lấy em (〃°ω°〃).]