Chương 40

Tại sao Niên Niên lại hỏi cậu có phải có người thích không?

Tiêu Trình không nghĩ ra mình đã bại lộ chỗ nào, Niên Niên sẽ không biết mình đang thầm mến anh đấy chứ?

Tiêu Trình nhấp vào, sau đó nhìn tin nhắn mình đã gửi tối qua, cậu trầm tư.

Cậu rõ ràng nhớ là tin nhắn này gửi cho Phương Hồi, sao lại gửi cho Niên Niên được?

Cậu lại còn hỏi Niên Niên: “Cậu nghĩ cô ấy có thích tôi không?”

Còn là cô ấy.

Quá nguy hiểm.

Niên Niên sẽ không hiểu lầm cậu thích người khác đấy chứ?

Tiêu Trình hoảng loạn trong lòng một hồi, sau đó buộc mình bình tĩnh lại. May mà tối qua cậu quá mệt, chỉ nói có một câu như vậy, cũng không nói rõ cô ấy là ai.

Cậu trả lời Niên Niên: [Không phải, là nữ giáo viên môn chuyên ngành của bọn anh.]

[Bà ấy còn rất nghiêm khắc, hôm qua gọi anh đứng lên trả lời câu hỏi, anh không trả lời được, cảm giác sắc mặt bà ấy không được tốt.]

Mặc dù chuyện này đã xảy ra từ tuần trước, nhưng cậu cũng không tính là nói dối nhỉ?

Tiêu Trình thầm khen ngợi mình trong lòng, cậu quả thực là một đứa trẻ thông minh.

Lạc Kính Thư nhận được tin nhắn này, lặng lẽ mở lịch học của Tiêu Trình ra từ điện thoại. Hình như hôm qua cậu chỉ có một tiết, giáo viên dạy hình như còn là nam, béo béo lùn lùn.

Tiêu Trình đã tự mình nói cho anh biết.

Có phải cậu quên rằng cậu đã từng gửi lịch học cho anh rồi không?

Lạc Kính Thư: [À, đàn ông.]

Miệng không có một câu thật.

Tiêu Trình sao có thể nhớ ra chi tiết này. Bởi vậy, khi nhìn thấy lịch học Niên Niên gửi đến, lần này cậu thật sự không nhịn được, che miệng ho khan một hồi lâu.

Hiện trường nói dối quy mô lớn bị vạch trần.

Tiêu Trình cười giải thích cho mình: [Hôm qua bọn anh còn học bù nữa mà.]

Cậu sợ Niên Niên hỏi thêm nhiều vấn đề nên nhanh chóng gõ một đống chữ.

Tránh để sau này rắc một lời nói dối, phải nhờ vô số lời nói dối để bao che.

[Niên Niên, nếu anh thực sự có người thích, sao anh còn có nhiều thời gian như vậy gọi điện thoại cho em mỗi ngày?]

Khóe môi Lạc Kính Thư hơi cong lên: [À, anh Trình là chê em phiền sao?]

Lúc này Tiêu Trình lại không biết phải trả lời như thế nào.

Cảm giác này lại đến rồi. Niên Niên luôn trêu chọc cậu như vậy, nhưng mỗi câu nói nghe qua lại rất bình thường.

Tiêu Trình: [Anh chưa bao giờ nghĩ như vậy, nếu phải nói, hẳn là anh đang làm phiền em mỗi ngày.]

[Niên Niên, anh rất thích trò chuyện với em, mỗi ngày đều mong chờ được gọi điện thoại với em.]

Tiêu Trình gửi xong lại cảm thấy có chút không ổn.

Tại sao nghe cứ như là lời tỏ tình vậy.

Tạm thời cứ coi như là tỏ tình đi, trong lòng cậu ngứa ngáy, nhưng lại rất tận hưởng kiểu trêu chọc qua lại này.

Ánh mắt không chịu rời khỏi màn hình dù chỉ một giây, ngay cả giọt nước còn đọng trên tóc cũng không bận tâm, cậu mong chờ câu trả lời của Niên Niên.

“Anh Trình, cậu đang xem gì mà chuyên tâm thế?”