Chương 39

Đợi Phương Hồi khổ sở nói xong, Tiêu Trình mới trả lời: [Tôi hiểu rồi.]

Tiêu Trình: [Cảm ơn cậu Phương Hồi, cậu thật đúng là người tốt.]

Mặt Phương Hồi tái mét.

Anh ta muốn hỏi Tiêu Trình rốt cuộc đã hiểu cái gì, nhưng lại cảm thấy đêm nay mình đã nói đủ nhiều rồi, lỡ như hỏi tiếp, Tiêu Trình nghi ngờ anh ta thì sao?

Phương Hồi: [Giúp được anh Trình là tốt rồi.]

Phương Hồi: [Hì hì.]

Không hiểu sao, Tiêu Trình luôn cảm thấy câu “hì hì” này của anh ta có ẩn ý khác.

Lúc này trời đã không còn sớm, nếu là ngày thường, Tiêu Trình giờ này đã ngủ say.

Cậu không nhịn được ngáp một cái, khi nhắm mắt lại, ngón tay vô thức chạm hai cái vào màn hình.

Tiêu Trình không hề nhận ra, cậu đã sớm thoát khỏi giao diện trò chuyện với Phương Hồi, mà nhấp vào khung chat của anh Lạc Kính Thư.

Tiêu Trình mơ mơ màng màng, trong mắt còn có chút nước mắt sinh lý, nhìn màn hình đều ở trạng thái mờ ảo.

Cậu chậm rãi đánh chữ: [Cậu nghĩ cô ấy có thích tôi không?]

Khi đối diện với người mình thích, bất kể là con trai hay con gái, đều luôn không tự tin.

Mặc dù Tiêu Trình biết rõ khuôn mặt mình trông cũng được, tính tình của cậu hẳn là cũng không tệ nhỉ?

Nhưng Niên Niên thật sự quá ưu tú, người đẹp, tính cách cũng dịu dàng, ở trường chắc chắn rất được yêu thích.

Luôn cảm thấy lợi thế cạnh tranh của mình không rõ ràng lắm.

Ý niệm cuối cùng này chợt lóe lên trong đầu Tiêu Trình, điện thoại trượt khỏi ngón tay cậu. Mí mắt cậu nặng trĩu sụp xuống, hoàn toàn ngủ thϊếp đi.

Sáng hôm sau không có tiết học, Tiêu Trình ngủ một giấc đến hơn 9 giờ. Cậu chưa từng thử dậy muộn như vậy, lúc tỉnh dậy có chút không biết giờ giấc.

Đỗ Vân Thân đã rời khỏi phòng ngủ từ sớm, chỉ còn lại Phương Hồi ở giường bên cạnh và Khương Tử Hạc đối diện.

Tiêu Trình bò dậy khỏi giường, Phương Hồi vừa lúc cũng vén rèm giường.

Hai người nhìn nhau một cái, Phương Hồi thấy đáy mắt Tiêu Trình dường như có chút quầng thâm, nhịn không được hỏi: “anh Trình, tối qua tôi nhắn tin cho cậu, sao cậu không trả lời tôi?”

Nửa đêm đang trò chuyện thì Tiêu Trình đột nhiên mất mạng, Phương Hồi đợi cậu ít nhất mười phút, đối phương đều không trả lời tin nhắn của anh ta.

Tiêu Trình nhớ lại câu hỏi cuối cùng mình hỏi anh ta, cười cười có chút ngượng ngùng: “Xin lỗi, tôi mệt quá.”

Ngại vì trong phòng ngủ còn có Khương Tử Hạc, cậu không hỏi trực tiếp Phương Hồi nên làm gì bây giờ, mà vừa đánh răng vừa mở điện thoại, muốn xem Phương Hồi đã trả lời cậu như thế nào.

Cái đầu tiên hiện ra quả thật không phải khung chat của Phương Hồi, mà là tin nhắn mới nhất từ Niên Niên. Tiêu Trình lướt qua, suýt chút nữa nuốt cả bọt kem đánh răng xuống.