Phương Hồi: Chết tiệt, đồ con gái thâm sâu!
Cố ý hướng màn hình điện thoại vào mặt nghiêng của mình, lại giả vờ ngủ rất say, trong mắt Tiêu Trình, khuôn mặt ngủ của cô ta nhất định rất xinh đẹp.
Đây chẳng phải là một “trà xanh” sao?
Phương Hồi: [Anh Trình, cậu chắc chắn cô ta không cố ý sao?]
Vẻ mặt Tiêu Trình nhạt đi, cậu không thích giọng điệu này của Phương Hồi. Niên Niên rất tốt, tính cách đơn thuần và ngây thơ, sao có thể cố ý làm loại chuyện này?
Huống hồ anh làm như vậy, cũng đâu được lợi lộc gì.
Tiêu Trình: [Hình như cậu rất có ý kiến về em ấy.]
Lúc này Phương Hồi mới phản ứng lại, câu nói vừa rồi của mình, cảm xúc cá nhân quá mạnh mẽ.
Tiêu Trình hiện tại rõ ràng đang ở giai đoạn thích nhất người kia, anh ta chỉ cần nói một câu không tốt về người đó, Tiêu Trình liền có thể sốt ruột với anh ta.
Phương Hồi: [Anh Trình, cậu hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó.]
Phương Hồi: [Cậu tốt như vậy, người cậu thích cũng nhất định không tệ.]
Tiêu Trình nhíu mày cân nhắc một lát, cuối cùng vẫn quyết định tạm thời tin tưởng Phương Hồi. Truyện kể trước khi ngủ có thể không đọc, nhưng tin nhắn nên trả lời Niên Niên vẫn phải trả lời.
Chuyện này không thể nghe Phương Hồi được.
Phương Hồi nào biết Tiêu Trình căn bản không tính toán nghe lời anh ta hoàn toàn: [Anh Trình, khoảng cách mới có thể sinh ra vẻ đẹp.]
Phương Hồi: [Nếu cậu thường xuyên liên hệ cô ta, sớm muộn gì cô ta cũng sẽ chán.]
Phương Hồi: [Đặc biệt là gọi điện thoại “nấu cháo”, nói nhiều sẽ không còn gì để nói, đợi khi sự mới mẻ của cô gái qua đi, có lẽ cô ta sẽ không muốn gọi điện thoại với cậu nữa.]
Là như vậy sao?
Nhưng Tiêu Trình cảm thấy cậu và Niên Niên hình như có chuyện để nói không dứt. Mỗi lần họ gọi điện đều tìm được chủ đề mới, ngay cả khi đôi khi cả hai đều không nói gì, không khí vẫn ấm áp và tốt đẹp.
Niên Niên trông không giống như sắp chán cậu.
Hơn nữa… Cậu cũng rất mong chờ thời gian trò chuyện với Niên Niên mỗi ngày.
Chỉ cần nghe được giọng nói của đối phương, là có thể hình dung ra vẻ mặt anh lúc đó.
Tiêu Trình cảm thấy Phương Hồi càng nói càng quá đáng. Sở dĩ cậu muốn nhờ Phương Hồi giúp đỡ, cũng chỉ vì cậu cảm thấy Niên Niên không thích mình.
Mặc dù không khí khi hai người trò chuyện đa phần rất mập mờ, nhưng điều cậu muốn không chỉ có vậy, cậu muốn hẹn hò với Niên Niên.
Mỗi khi Phương Hồi nói một chút, Tiêu Trình luôn có thể tìm ra lời để phản bác anh ta trong lòng.
Anh ta càng nói, Tiêu Trình lại càng cảm thấy làm theo cách của anh ta căn bản không thể theo đuổi được vợ.
Phương Hồi căn bản không biết mình đã cực khổ bày mưu, vọng tưởng chia rẽ hai người, kết quả Tiêu Trình lại không tin chút nào.