Chương 37

Tiêu Trình thoát khỏi diễn đàn trường học, đúng lúc này, cậu đột nhiên lại nhận được tin nhắn từ Phương Hồi.

Phương Hồi: [Cậu muốn theo đuổi người cậu thích sao?]

Phương Hồi: [Tôi có thể giúp cậu.]

Cứ như là lừa người mua thực phẩm chức năng vậy.

Tiêu Trình không chút do dự trả lời muốn, sợ chậm một bước, Phương Hồi sẽ hối hận.

Phương Hồi: [Thật ra tối nay tôi nói tôi không hiểu là lừa cậu, tôi tuy rằng chưa từng yêu đương, nhưng tôi thường xuyên chỉ đạo người khác làm thế nào để theo đuổi người mình thích.]

A phỉ, muốn anh ta giúp đỡ theo đuổi tình địch, đừng có nằm mơ.

Phương Hồi căn bản không thật lòng muốn giúp đỡ Tiêu Trình, chỉ là đầu óc anh ta đột nhiên nghĩ thông.

Không phải anh ta muốn biết người Tiêu Trình thích rốt cuộc là ai sao?

Nếu anh ta trở thành quân sư tình yêu của Tiêu Trình, còn sợ sau này không có cơ hội biết sao?

Anh ta muốn xem, là ai dám tranh người với anh ta.

Phương Hồi nói với Tiêu Trình rằng con gái đều không thích những chàng trai quá “chó liếʍ”. Giống như con trai luôn có một ham muốn chinh phục đối với người mình thích, con gái cũng sẽ cảm thấy những chàng trai quá dễ dàng có được không đáng giá.

Tiêu Trình cảm thấy có gì đó không đúng, sau đó hỏi anh ta rằng mình nên làm thế nào.

Phương Hồi: [Từ giờ trở đi, cậu phải giảm tần suất trả lời tin nhắn của cô ta xuống.]

Phương Hồi: [Những đoạn đọc truyện kể trước khi ngủ như tối nay cũng không cần thiết.]

Tiêu Trình càng lúc càng thấy không ổn. Là Niên Niên nói muốn nghe cậu nói chuyện, cậu mới đọc truyện kể trước khi ngủ cho anh, tại sao chuyện này cũng không được?

Tiêu Trình nghĩ vậy, cũng thành thật hỏi ra, tất nhiên để Phương Hồi không nghi ngờ, cậu luôn dùng từ “cô ấy” khi nhắc đến đối tượng.

Phương Hồi tức đến mức cắn chặt ngón tay trong chăn. Anh ta cũng muốn nghe Tiêu Trình đọc truyện kể trước khi ngủ, ai mà không muốn chứ?

Mặc dù tối nay giọng Tiêu Trình rất nhỏ, anh ta chỉ nghe được lờ mờ vài câu, nhưng cũng biết giọng Tiêu Trình trầm thấp và dịu dàng đến mức nào.

Phi.

Phương Hồi nghiến răng nghiến lợi nói: [Bởi vì truyện cậu đọc quá ngu ngốc, tôi dám cá là thực ra cô ta chưa ngủ đâu.]

Lúc này Tiêu Trình thực sự kinh ngạc.

Cậu cũng cảm thấy câu chuyện tối nay thích hợp để dỗ trẻ con hơn, Niên Niên nghe có lẽ hơi ngốc, nhưng sao có thể gọi là ngu ngốc được chứ?

Hơn nữa, khi cậu tắt cuộc gọi video, rõ ràng Niên Niên đã ngủ rồi mà.

Tiêu Trình: [Nhưng em ấy ngủ rồi mà, tôi thấy rồi.]

Phương Hồi hỏi cậu: [Cô ta đã ngủ rồi, sao cậu có thể thấy được?]

Tiêu Trình: [Bởi vì trước khi ngủ, em ấy hướng màn hình điện thoại về phía mặt nghiêng của em ấy, tôi thấy em ấy ngủ rất ngon.]