Người qua đường Ất: [Tôi có thể, chủ thớt, để tôi dạy cậu.]
Đây là một thế giới có sự bao dung cực cao đối với tình yêu đồng giới, nhưng tư tưởng chủ đạo vẫn là nam nữ trời sinh một đôi, tình yêu đồng giới cũng chỉ là một nhóm thiểu số.
Mặc dù trong thực tế mọi người gặp không ít lần, nhưng rốt cuộc không phải cặp nào cũng có thể khiến họ cảm nhận được niềm vui hóng chuyện trực tiếp.
Sau khi Tiêu Trình tiết lộ giới tính của mình, số lượng người trả lời bài viết đột nhiên tăng lên, có người còn đề nghị Tiêu Trình viết thêm cụm từ “giới tính bản thân là nam” vào tiêu đề.
Tiêu Trình không hiểu ra sao, cậu chỉ muốn hỏi mọi người nên làm thế nào để theo đuổi một cậu bé, điều này có liên quan gì đến giới tính của cậu?
Tiểu Quả Cam: [Chủ thớt, cậu không hiểu.]
Tiêu Trình nghĩ ngợi một chút, mình đúng là không hiểu lắm, vì thế làm theo lời đối phương nói, đặt cụm từ này vào tiêu đề.
Sau đó bài viết đột nhiên trở nên náo nhiệt.
Chỉ là những câu trả lời của mọi người, không có cái nào là điều Tiêu Trình muốn. Họ chỉ hưng phấn hóng chuyện, hoặc là nghi ngờ liệu 300 chữ kia của Tiêu Trình có chân thật hay không, thậm chí có người còn hỏi cậu là 1 hay 0?
Điều này thật sự quan trọng sao?
Tiêu Trình chợt nhận ra, hình như mình không nên đăng một bài như thế này, bởi vì căn bản không thấy được lời khuyên hữu ích nào.
Cậu vừa thở dài, vừa nhấp vào khung chat của Niên Niên. Tin nhắn cuối cùng vẫn là thời gian trò chuyện.
Lúc này hẳn là Niên Niên đã ngủ say rồi?
Khi vừa tắt video, dường như đối phương ngủ rất ngon.
Tiêu Trình lại rơi vào sự rối rắm vô hạn, lúc thì cảm thấy việc mình làm ngốc đến không nỡ nhìn thẳng, lúc lại thật lòng hy vọng có người nào đó có thể cho cậu một chút lời khuyên.
Hay là xóa bài viết này đi nhỉ?
Không đợi cậu nhấn nút xóa, khung chat của Khương Tử Hạc đột nhiên sáng lên một chấm đỏ nhỏ.
Đối phương chuyển tiếp cho cậu một liên kết. Tiêu Trình hơi khó hiểu, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Khương Tử Hạc chuyển tiếp cho cậu, hóa ra chính là bài viết mà cậu vừa đăng!
Tại sao Khương Tử Hạc lại đột nhiên gửi cái này cho cậu?
Tiêu Trình chống người ngồi dậy khỏi giường nhìn sang đối diện, Khương Tử Hạc đang kéo rèm ra, làm mặt quỷ với cậu, cười hềnh hệch.
Tiêu Trình không hiểu mình đã bại lộ như thế nào, cậu đóng rèm giường của mình lại, đánh chữ trên điện thoại hỏi: [Cậu gửi cái này cho tôi làm gì?]
Khương Tử Hạc: [Đừng giả vờ, người này chẳng lẽ không phải cậu?]
Tiêu Trình nghĩ nghĩ: [Cậu dựa vào cái gì mà cảm thấy là tôi?]
Cậu cũng không tiết lộ tên của mình, từ đầu đến cuối chỉ nói giới tính, rốt cuộc Khương Tử Hạc nhìn ra từ đâu?