“Phương Hồi, cậu từng yêu đương chưa?”
Ba người bọn họ nhìn thẳng, trừng trừng vào Phương Hồi. Lúc này, Phương Hồi chỉ muốn hộc máu, không muốn trả lời câu hỏi của cậu.
Cậu không có đầu óc sao?
Không nhìn ra được chính mình thích cậu à? Sao còn hỏi mình loại câu hỏi này?
Trực giác mách bảo Phương Hồi, những gì cậu sắp nói tiếp chắc chắn không phải lời hay ho gì.
Tiêu Trình nhướng mày, không hiểu tại sao anh ta lại nhìn mình bằng ánh mắt u oán như vậy.
“Bởi vì trong phòng ngủ của chúng ta, hình như chỉ có cậu trông có vẻ có kinh nghiệm yêu đương.”
Khương Tử Hạc vô duyên vô cớ cảm thấy đầu gối mình trúng một mũi tên, nhưng anh ta không thể phản bác, bởi vì anh ta chính là một tên độc thân từ trong bụng mẹ.
Còn về phần Đỗ Vân Thân, anh ta căn bản không bận tâm chuyện mình có từng yêu đương hay chưa, hiện tại anh ta chỉ muốn xem kịch.
Thật sự rất thú vị, Tiêu Trình lại muốn nhờ Phương Hồi giúp cậu đưa ra ý kiến sao?
Tiêu Trình thực sự là một người chậm hiểu trong chuyện phân biệt tình cảm của người khác. Cậu không hề nhận ra Phương Hồi thích mình, hoặc phải nói là thích nguyên chủ.
Sở dĩ gần đây cậu luôn tránh né những hành động thân mật của Phương Hồi là vì cậu không muốn mọi người hiểu lầm.
Dù sao đây cũng là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ, sự bao dung của công chúng đối với tình yêu đồng giới là quá cao. Phản ứng đầu tiên của mọi người khi thấy hai cậu con trai kề vai sát cánh không phải là tình bạn sâu sắc.
Tiêu Trình không phải nghi thần nghi quỷ, sở dĩ cậu nghĩ như vậy là vì người bạn học Đỗ Vân Thân trong phòng ngủ của họ luôn dùng ánh mắt vi diệu nhìn chằm chằm cậu và Phương Hồi.
Cứ như là đang xem người đồng tính vậy.
Tiêu Trình thừa nhận, cậu có hơi không “thẳng” cho lắm, nhưng cậu và Phương Hồi là trong sáng.
Cậu muốn cố gắng tránh tiếp xúc thân mật với Phương Hồi, nhưng lời này không thể nói với Phương Hồi, kẻo người ta lại cảm thấy cậu có vấn đề, xem cậu như một tên “phổ tín nam” (nghĩa là chàng trai tự cho mình là thẳng nhưng lại có xu hướng làm tổn thương người khác).
Tiêu Trình nghĩ rằng mình đã làm đủ kín đáo, nhưng thực ra trong mắt Phương Hồi và Đỗ Vân Thân, thái độ của cậu đột nhiên trở nên lạnh nhạt.
Ngay cả chính Phương Hồi cũng không biết, rốt cuộc anh ta đã làm sai ở điểm nào khiến Tiêu Trình không hài lòng.
Nghe thấy Tiêu Trình nói, Phương Hồi nhếch khóe miệng: “Vậy thì cậu nhìn lầm rồi, tôi cũng độc thân từ trong bụng mẹ.”
Anh ta biết, nhưng cũng không thể nào nói cho Tiêu Trình được!
Tiêu Trình lộ ra vẻ mặt tiếc nuối, xem ra chỉ có thể nhờ đến sự giúp đỡ của cộng đồng mạng rộng lớn. Cậu không biết liệu mình đăng bài trên diễn đàn có hiệu quả không.