Chương 32

Anh ta căn bản không biết những lời này của mình đã đâm sâu làm tổn thương trái tim một người khác ở đây, biểu cảm Phương Hồi trở nên vô cùng khó coi, lại còn phải cố gắng nặn ra một nụ cười.

“Anh Trình đừng quên dẫn người ta đến cho bọn tôi xem.”

Trong đầu Tiêu Trình giống như cũng hiện ra hình ảnh như vậy, ánh mắt cậu càng thêm u ám: “Được.”

Phương Hồi hít sâu một hơi, cố gắng làm giọng mình nghe tới tùy ý tự nhiên: “Nhưng mà nói đến, anh Trình quen cô ấy khi nào?”

“Chính là hôm đó…”

Tiêu Trình vốn định nói sự thật, nghĩ lại, hôm đó Khương Tử Hạc cũng ở cùng cậu, nếu cậu nói ra thời gian cụ thể, Khương Tử Hạc chẳng phải lập tức đoán ra sao?

“Ngày hôm sau đi nhà họ Lạc tham gia tiệc đón gió của Lạc Kính Thư.”

Nói như vậy hẳn là không có vấn đề đi?

Bốn người ở đây, hôm đó chỉ có Khương Tử Hạc và Tiêu Trình đi, gia cảnh Phương Hồi bình thường, ngay cả Lạc Kính Thư là ai cũng không biết.

Hẳn là một người trong giới của bọn họ.

Phương Hồi yên lặng bóp chặt lòng bàn tay mình.

“Nhưng mà ngày hôm sau cậu không phải ở chơi game với tớ sao?”

Khương Tử Hạc nhíu mày: “Cậu đi đâu quen mỹ nữ?”

“Tôi không thể chơi game rồi quen sao?”

Tiêu Trình may mắn không lộ ra biểu cảm chột dạ, cậu nghĩ đến trí nhớ Khương Tử Hạc tốt như vậy, chuyện này đã qua bao lâu rồi, đối phương ngạc nhiên còn nhớ rõ ngày hôm sau làm gì.

Khương Tử Hạc đương nhiên nhớ rõ, bởi vì ngày đó là một lần duy nhất, Tiêu Trình chơi game cùng anh ta rồi thất thần, cuối cùng hai người thua thảm hại.

Nhớ tới liền giận.

“Thì ra ngày đó cậu không để ý tới tôi là bởi vì cậu chơi chung với mỹ nữ ngọt ngào khác chứ gì.”

Làm sao bây giờ, càng giận hơn.

Thằng chó Tiêu Trình, thấy sắc quên bạn.

Tiêu Trình mặc kệ Khương Tử Hạc hiểu lầm, dù sao trước khi cậu theo đuổi được Niên Niên, cậu không hy vọng người thứ ba biết chuyện này.

Khương Tử Hạc quả thực giống như Tiêu Tử Nguyệt, đều là người không giữ được lời, bị anh ta biết rồi, thì toàn thế giới đều phải biết.

Quan trọng nhất là, hiện tại cậu căn bản nhìn không ra, Niên Niên đối với cậu cũng có cảm tình tương tự, lỡ như bị Niên Niên biết, ngay cả bạn bè cũng không còn để làm.

Nước ấm nấu ếch xanh, còn phải bảo đảm ếch xanh vẫn luôn ở trong nước cơ mà.

Tiêu Trình quét mắt một vòng mọi người trong phòng ngủ, cậu chưa từng theo đuổi người khác, muốn lấy kinh nghiệm từ người có kinh nghiệm.

Cậu biết Khương Tử Hạc, ế từ trong bụng mẹ, trông qua Đỗ Vân Thân thì thấy anh ta chỉ một lòng học tập, hẳn là cũng chưa từng yêu đương.

Tiêu Trình đặt ánh mắt hy vọng lên người Phương Hồi.