Tiêu Trình càng nói đến phía sau giọng càng nhẹ, cuối cùng khàn giọng nhẹ nhàng gọi hai tiếng Niên Niên, người bên kia hình ảnh không có bất kỳ phản ứng nào, đại khái là đã ngủ rồi.
“Ngủ ngon, Niên Niên.”
Tiêu Trình chậm rãi thở ra một hơi, ánh mắt ôn nhu mà nhìn chăm chú một lát gương mặt ngủ của đối phương, sau đó mới cắt đứt cuộc gọi video.
Sau khi điện thoại kêu “đinh” một tiếng, Lạc Kính Thư chậm rãi mở mắt, ánh mắt tỉnh táo và lạnh lùng, không có một tia buồn ngủ.
Bên kia, Tiêu Trình thu hồi điện thoại, Khương Tử Hạc vẫn luôn âm thầm chú ý cậu cuối cùng tìm được cơ hội nói chuyện.
“Khoan, cậu thành thật khai báo, có phải yêu đương rồi không?”
Trong đầu Tiêu Trình lập tức hiện ra khuôn mặt diễm lệ của Niên Niên, cậu ngả người ra sau, lưng dựa vào tường, khóe môi hơi cong.
Tuy rằng hai người còn lại không nói gì, nhưng cũng đều yên lặng nhìn chăm chú cậu.
“Tớ còn chưa tỏ tình với em ấy.” Tiêu Trình nói.
“Đó chính là thật sự có người yêu thích rồi!”
Khương Tử Hạc cười he he: “Là mỹ nữ nào có thể làm vị cậu lớn nhà họ Tiêu vô dục vô cầu của chúng ta động lòng, không phải là học viện nghệ thuật bên cạnh chứ?”
Mỹ nữ?
Tiêu Trình vốn dĩ muốn nói anh không phải con gái, nhưng vẫn chưa đâu vào đâu, có theo đuổi được hay không còn phải nói khác.
Cậu lại nuốt những lời này trở vào.
Chờ thật sự theo đuổi được người ta thì giải thích với mọi người đi.
Thái độ như vậy của cậu lại giống như đã mặc nhận lời Khương Tử Hạc nói.
Sắc mặt Phương Hồi lập tức ảm đạm xuống, anh Trình thật sự là trai thẳng sao?
Đỗ Vân Thân cũng như có suy nghĩ gì, làm thế nào thì anh ta nhìn Tiêu Trình cũng không giống như là trai thẳng, nhưng Tiêu Trình không cần thiết lấy loại chuyện này lừa gạt bọn họ mà?
Mọi người lại không phải cái gì cổ hủ phong kiến, mức độ tiếp thu với đồng tính luyến ái phi thường cao, Tiêu Trình cho dù thừa nhận người mình thích là con trai cũng không có gì.
Cậu không nói, có lẽ thật sự là trai thẳng.
Phương Hồi hết hi vọng.
Người hưng phấn nhất thuộc về Khương Tử Hạc: “Thật sự là học viện nghệ thuật, là người nào vậy?”
Anh ta liên tiếp đoán tên mấy cô gái, Tiêu Trình đều phủ nhận.
Cuối cùng bị anh ta làm phiền không chịu nổi, mới thuận miệng nói: “Không phải trường học chúng ta.”
“Đó chính là…”
Tiêu Trình sợ anh ta tiếp tục đoán mò xuống, cuối cùng nói hươu nói vượn, ngược lại làm bẩn sự trong sạch của cô gái nhà người ta: “Theo đuổi được xong sẽ nói với cậu.”
Lúc này Khương Tử Hạc mới miễn cưỡng kiềm chế lòng hiếu kỳ của mình, sau đó thở dài thật mạnh một hơi: “Ôi, vậy xem ra cậu thật sự thích cô ấy, mấy người theo đuổi cậu chắc là phải đau lòng.”