Ngay từ đầu cậu thật sự bị khuôn mặt thiếu niên hấp dẫn, nhưng sau đó trong lúc ở chung, Tiêu Trình lại càng ngày càng thích tính cách của Niên Niên.
Cậu nhìn chằm chằm Niên Niên trong màn hình thật sâu, ánh mắt nóng rực bỏng cháy.
Lạc Kính Thư cười một tiếng, không bỏ sót biểu cảm của đối phương.
Không uổng công anh cực khổ tìm góc độ, anh biết, Tiêu Trình không thể nào không màng đến thân thể anh.
“Cái này cũng có công lao của anh Trình.”
Ngón tay Tiêu Trình hơi uốn lượn, cọ cọ chóp mũi, khi rũ mắt cũng che đi sự xao động dưới đáy mắt: “Hoa đều do em nuôi, anh có thể có công lao gì?”
“Cảm ơn anh Trình nguyện ý trò chuyện cùng em mỗi ngày, tâm trạng em tốt, tất nhiên nuôi hoa càng tốt.”
Lạc Kính Thư hướng về màn ảnh ôn nhu cười, đôi mắt hoa đào là ánh sáng vụn vặt, không chỉ như thế, anh còn cố ý lại gần một chút, làm camera nhắm ngay miệng mình.
“Anh Trình người thật tốt!”
Cánh môi đỏ ửng mà mềm mại đột nhiên sát gần màn hình, Tiêu Trình ngửa ra sau một chút theo bản năng, cậu suýt chút nữa cho rằng đối phương muốn hôn lên.
Tuy rằng động tác hình như đang né tránh, nhưng ánh mắt Tiêu Trình lại càng thêm u ám, tầm mắt như là mang theo độ ấm, đánh giá thiếu niên trong màn hình từng tấc.
Khóe môi Lạc Kính Thư hơi cong: “Anh Trình, anh trốn cái gì?”
“Anh không trốn.”
Tiêu Trình nghiến răng, hoàn toàn bại trận rồi.
Bàn về tán tỉnh người khác, cậu kém xa thiếu niên, đối phương nói mấy câu là có thể làm cảm xúc cậu kích động, không biết nên phản ứng như thế nào.
Tiêu Trình ho khan giọng thấp, như là đang che giấu chút gì, giọng cậu hơi khàn khàn: “Niên Niên, thời gian không còn sớm, em mau đi ngủ đi.”
Lạc Kính Thư đâu chịu buông tha cậu như vậy, khó khăn lắm mới tán tỉnh người có phản ứng, không biết lần sau là khi nào.
“Có phải anh Trình cảm thấy em nói quá nhiều không?”
Tiêu Trình thở ra một ngụm khí đυ.c: “Anh không có ý này, chỉ là sáng mai em còn phải đi học.”
Sáng mai cậu không có tiết học, thật ra không sao thức đêm, nhưng lúc này Niên Niên mới cấp ba, việc học bận rộn mỗi ngày, sao có thể thức đêm cùng cậu được.
“Nhưng em muốn nghe anh Trình nói chuyện.”
Giọng Lạc Kính Thư hạ rất mềm, mặc dù giọng anh không phải loại âm thanh thiếu niên mềm mại kia, lời này nghe tới cũng đủ vẻ nũng nịu.
Tiêu Trình nào có không đồng ý?
“Vậy anh… Đọc cho em một câu chuyện trước khi ngủ đi.”
Cậu còn nhớ ba người bạn cùng phòng khác cũng ở đây, khi nói chuyện giọng lại thấp lại trầm, nhưng lại không phải loại trầm ấm hoàn toàn của người đàn ông trưởng thành, tổng thể vẫn mang theo vài phần hơi thở thiếu niên, là âm thanh sẽ làm tai của người nghiện giọng có thai.
Đáng tiếc Lạc Kính Thư ở đầu dây bên kia căn bản không có loại ý thức này, anh chỉ cảm thấy giọng đối phương không khó nghe, còn có thể chịu đựng.
Tiêu Trình kể một câu chuyện mà Lạc Kính Thư nghe tới mức gần như ngu ngốc.
Nhưng anh vẫn rất nể mặt, chĩa camera nhắm ngay mặt nghiêng của chính mình, sau đó nhắm mắt lại, khóe môi còn mang theo từng đợt ý cười, tựa hồ cứ như vậy đã ngủ rồi.