Chương 3

Tiêu Trình vốn không định tham gia bữa tiệc này. Thứ nhất là cậu không hứng thú với sự dây dưa của tra công tiện thụ, thứ hai là cậu sợ mình mà tận mắt chứng kiến thì sẽ không nhịn được xông lên đánh cả tra công lẫn tiện thụ cho bọn họ tỉnh táo lại.

Nhưng cô em gái tiện nghi của cậu bị nhốt ở nhà cấm túc một tuần đã sớm bồn chồn đến mức hận không thể tháo dỡ bức tường trong nhà. Vừa nghe nói có cơ hội ra ngoài hít thở không khí, cô ấy liền năn nỉ đòi Tiêu Trình dẫn đi.

“Anh, nghe nói Lạc Kính Thư đó đặc biệt đẹp, lẽ nào anh không tò mò sao?”

Tiêu Trình…

Cũng hơi hơi tò mò một chút.

Nhưng thực ra cậu càng muốn xem tra công có cái vẻ chó má gì mà lại có thể khiến Lạc Kính Thư, người nghe nói có khuôn mặt thần thánh chết mê chết mệt anh ta không rời.

Tiêu Tử Nguyệt nói đùa, cười hì hì xong câu đó, không đợi Tiêu Trình trả lời, cô ấy đột nhiên vỗ vai cậu.

“Em quên mất, không nên hỏi anh câu này, anh làm gì có cái du͙© vọиɠ trần tục đó.”

Tiêu Trình:…

Được rồi.

Khi hai người đến biệt thự nhà họ Lạc thì một chiếc xe khác cũng vừa lúc từ từ dừng lại bên cạnh họ.

Lúc Tiêu Trình bước xuống xe, vai cậu bất ngờ bị ai đó vỗ mạnh, theo sát là một giọng nói kinh ngạc: “Tiêu Trình, cậu cũng đến sao!”

“Lúc trước tôi hỏi thì cậu nói không muốn đi mà?”

Sau khi xuyên vào sách, để tránh sau này gặp người quen của thân chủ mà không biết ai là ai, Tiêu Trình đã cố ý nhờ người giúp mình thu thập tư liệu về những người có liên quan đến nguyên chủ.

Cậu còn nhớ người này tên là Khương Tử Hạc, là bạn cùng phòng của thân chủ, quan hệ hai người khá tốt, là kiểu có thể nói đùa, thỉnh thoảng còn tâm sự thật lòng.

Nhưng điều đó không quan trọng, điều quan trọng là Khương Tử Hạc còn có một anh trai, tên là Khương Ứng.

Ánh mắt Tiêu Trình lướt qua Khương Tử Hạc đang cười ngây ngô, dừng lại trên cửa sổ xe phía sau anh ta, biểu cảm hơi ngưng trọng.

Nếu Khương Tử Hạc ở đây, vậy có lẽ trong xe còn có…

Rất nhanh, tài xế kéo cửa xe bên kia ra, cuối cùng người vừa ngồi trong xe cũng lộ diện trong tầm mắt Tiêu Trình.

Khương Ứng quả không hổ danh là vai chính công trong cuốn tiểu thuyết này. Anh ta thực sự sở hữu một khuôn mặt không thể chê vào đâu được. Khác với vẻ tinh tế, tuấn mỹ của Tiêu Trình, vẻ đẹp của Khương Ứng là trưởng thành, điềm đạm, khuôn mặt trải qua năm tháng lắng đọng, mang theo hơi thở thành thục độc đáo của những người đàn ông lớn tuổi trong giới hào môn.