Động tác của cậu cũng không tính nhẹ, mấy người còn lại trong phòng ngủ đều chú ý tới, Khương Tử Hạc cười lên trước tiên: “Ai gọi điện thoại cho cậu đấy, khẩn trương như vậy, yêu đương à?”
Tiêu Trình che micro điện thoại lại, hy vọng Niên Niên bên kia không nghe thấy những lời này.
Tuy rằng không khí khi hai người ở chung vẫn luôn rất ái muội, nhưng ai cũng không đâm thủng tấm màn đó.
Cậu liếc ngang Khương Tử Hạc một cái, trong mắt màu nhạt vẫn còn sót lại một vệt đỏ, ngón trỏ đặt trên cánh môi, lặng lẽ thở dài một tiếng.
Khương Tử Hạc vốn dĩ chỉ nói đùa một câu thuận miệng, kết quả vừa thấy phản ứng này của cậu, anh ta lại cảm thấy thật sự có khả năng bị anh ta nói trúng rồi.
“Không phải chứ cậu…”
Anh ta tức khắc hưng phấn lên, vốn còn muốn hỏi cái gì, nhưng Tiêu Trình cũng đã nhìn về phía màn hình điện thoại một lần nữa, không hề chia cho anh ta một ánh mắt nào nữa.
Khương Tử Hạc đành phải yên lặng ngậm miệng lại.
Tầm mắt anh ta tròn xoe quét qua hai người bạn cùng phòng khác, phát hiện Đỗ Vân Thân còn đỡ, không có biểu cảm gì, nhưng Phương Hồi không biết vì sao, sắc mặt có chút âm trầm.
Khương Tử Hạc cố gắng hồi tưởng một chút, hình như Phương Hồi ngày thường cũng tương đối dính Tiêu Trình, luôn luôn gọi anh Trình, anh Trình, anh tta liền trêu chọc một câu: “Tiểu Hồi, có phải cậu sợ anh Trình thấy sắc quên bạn không?”
Phương Hồi vốn còn âm u nhìn Tiêu Trình, lời nói này của Khương Tử Hạc quả là chọc trúng tâm can anh ta, lập tức nhận được một cái lườm của anh ta.
Khương Tử Hạc không thể hiểu được, anh ta nói sai rồi sao?
Đỗ Vân Thân lại ngẩng đầu nhìn mấy người một cái, Khương Tử Hạc có tư duy trai thẳng, chưa bao giờ phát hiện sự không thích hợp của Phương Hồi.
Trước kia Tiêu Trình cũng không phát hiện, nhưng mà có vẻ gần đây đối phương nhận ra, Phương Hồi cũng không tùy ý như trước nữa.
Nhìn Tiêu Trình như vậy thì hơn nửa là đang yêu đương rồi, cũng không biết đối tượng là nam hay nữ.
Những ý niệm này trong đầu Đỗ Vân Thân lượn qua một vòng, lại bị anh ta quăng ra sau đầu.
Không liên quan đến anh ta.
Tiêu Trình mang tai nghe ở nói chuyện cùng Niên Niên, căn bản không chú ý tới cơn sóng nhỏ này.
Niên Niên gọi video cho cậu, là bởi vì chậu hoa anh nuôi ở cửa sổ đã nở hoa rồi.
Bông hoa nhỏ trắng tinh cố gắng bung nở, Tiêu Trình gần như tận mắt chứng kiến nó lớn lên, vô cớ có một loại niềm vui đứa trẻ cuối cùng trưởng thành.