Tiêu Trình: [Anh không vội, Niên Niên em đang làm gì?]
Tầm mắt Lạc Kính Thư tùy ý thoáng nhìn, đột nhiên phát hiện một chậu hoa mình đặt trên ban công đã mọc ra nụ hoa, có lẽ đêm qua đã có, chỉ là anh cùng Tiêu Trình đều không chú ý.
Anh chụp một tấm ảnh gửi cho Tiêu Trình.
Niên Niên: [Anh Trình, anh xem.]
Điều Tiêu Trình đầu tiên chú ý tới lại là ngón tay anh, khớp xương rõ ràng, làn da trắng lạnh bao bọc lấy xương ngón tay, móng tay cắt tỉa rất gọn gàng, sạch sẽ xinh đẹp.
Cậu nhìn chằm chằm tay người ta một hồi lâu, sau đó mới chú ý tới, phía dưới đầu ngón tay đối phương có một búp nhỏ màu xanh lục.
Tiêu Trình: [Niên Niên trồng hoa gì vậy?]
Lạc Kính Thư thuận miệng trả lời, anh cố ý chụp ngón tay mình vào, còn tỉ mỉ tìm góc độ, Tiêu Trình muốn không thấy cũng khó.
Tiêu Trình không hiểu những thứ này, cậu là sát thủ thực vật, trồng cái gì chết cái đó.
Tiêu Trình: [Vậy em nhớ tưới nước cho nó nhiều hơn nhé.]
Lạc Kính Thư: …
Anh chậm rì rì mà đánh chữ: [Ừ.]
Chỉ có vậy thôi sao?
Không khen khen tay anh sao?
Trên mặt Lạc Kính Thư lộ ra một nụ cười lạnh, bảo sao Tiêu Trình đời trước đến già cũng là kẻ độc thân.
Phi.
Tiêu Trình ở nhà ngẩn ngơ một tuần, kỳ nghỉ qua đi, cậu lại trở lại ký túc xá trường học một lần nữa.
Ký túc xá của bọn họ có tiêu chuẩn bốn người ở, ngoại trừ cậu và Khương Tử Hạc ra, còn có hai người bạn cùng phòng khác.
Một người tên là Phương Hồi, một người tên là Đỗ Vân Thân.
Gần đây Tiêu Trình vẫn luôn duy trì thói quen mỗi đêm đều gọi điện thoại cho Niên Niên, ngay từ đầu chuyện này vẫn là Niên Niên chủ động đề nghị.
Tiêu Trình không biết đối phương chê biểu tượng cảm xúc của cậu cay mắt, chỉ là cậu cảm giác trong khoảng thời gian này, rõ ràng thiếu niên thân mật hơn với cậu.
Chỉ là đáng tiếc không thể gặp mặt.
Mỗi ngày Tiêu Trình sẽ chia sẻ sinh hoạt thường ngày của cậu cùng Niên Niên, Niên Niên cũng sẽ kể một chút chuyện thú vị anh nhìn thấy, hai người dù sao cũng một người đại học, một người cao trung, ngày thường cũng không có nhiều thời gian gặp mặt.
Nhưng mà có thể có tần suất giao lưu như vậy, Tiêu Trình đã đủ mãn nguyện.
Tối nay, Tiêu Trình nằm trên giường chơi điện thoại, Niên Niên gọi tới một cuộc gọi video.
Đây vẫn là lần đầu tiên, Tiêu Trình ngồi dậy, ngón tay theo bản năng vuốt vài cái tóc, lại chỉnh sửa chiếc áo sơ mi lỏng lẻo một chút, lúc này mới bắt máy cuộc gọi video.