Chương 25

Nói như vậy hẳn là không có vấn đề đi?

Cậu nghi ngờ ngữ khí của mình có phải hơi lạnh nhạt không, nhưng tìm một vòng, điện thoại di động ngay cả một biểu tượng cảm xúc cũng không thấy.

Tiêu Trình tự hỏi vài giây, yên lặng lưu lại biểu tượng cảm xúc Niên Niên vừa mới gửi.

Biểu tượng cảm xúc dễ thương đã có!

Lạc Kính Thư mặt không biểu cảm mà lại gửi một biểu tượng cảm xúc đáng yêu qua: [Anh Trình không ngủ được thì có thể tâm sự với em.]

Tiêu Trình thu thập được hai biểu tượng cảm xúc, sung sướиɠ mà hồi âm câu hỏi của Lạc Kính Thư.

Tiêu Trình: [Được.]

Lần này cậu gửi đi biểu tượng cảm xúc lần đầu Niên Niên gửi.

Giờ phút này Tiêu Trình còn không biết có một cụm từ, gọi là kẻ trộm ảnh.

Lạc Kính Thư nhất thời cận lời, một lát sau, yên lặng chia sẻ nguyên bộ biểu tượng cảm xúc cho cậu.

Niên Niên: [Mấy cái biểu tượng cảm xúc này đều dễ thương quá, gửi tặng anh Trình.]

Tiêu Trình tức khắc giống như mở ra cánh cửa thế giới mới, quả thực hoa cả mắt, đem tất cả những biểu tượng cảm xúc này lưu lại và thêm vào, toàn bộ biến thành của chính mình.

Sau này mỗi một câu nói, Tiêu Trình đều phải gửi kèm một hình ảnh đáng yêu qua, như vậy sẽ không đến mức khiến ngữ khí của mình lạnh nhạt nhỉ?

Không biết trò chuyện bao lâu, Niên Niên đột nhiên gửi cho cậu một tin nhắn thoại.

Tiêu Trình do dự một chút, đưa điện thoại di động dán vào tai, nhẹ nhàng nhấn mở tin nhắn thoại đó.

“Anh Trình, ngủ ngon.”

Có lẽ là Niên Niên cũng đè thấp giọng, miệng rất gần micro, Tiêu Trình thậm chí có thể nghe rõ cái âm cuối hơi nhô lên kia của anh.

Giọng nói hơi khàn khàn còn mang theo một chút giọng mũi, ôn nhu như lời thủ thỉ giữa người yêu.

Tiêu Trình yên lặng lưu lại tin nhắn thoại này, sau đó mới hồi âm nói: [Ngủ ngon.]

[Mơ đẹp.]

Niên Niên thật sự là một người rất ôn nhu.

Lạc Kính Thư được Tiêu Trình khen ngợi ôn nhu mặt vô biểu cảm mà xóa bỏ lịch sử trò chuyện của hai người, màn hình đầy biểu tượng cảm xúc cuối cùng biến mất không thấy.

Mẹ nó, cay mắt.

Lạc Kính Thư không nhịn được mà chửi thề trong lòng.

Anh rất ít hối hận vì những chuyện mình đã làm, ngay lúc vừa rồi, anh hối hận, hối hận sâu sắc.

Nếu có thể, anh hy vọng mình chưa từng gửi biểu tượng cảm xúc đó.

Không, có lẽ tối nay anh không nên hồi âm tin nhắn của Tiêu Trình.

Dm.

Lạc Kính Thư lại mắng một câu một lần nữa.

Tiêu Trình ngủ một giấc đến tự nhiên tỉnh, một đêm không mộng, buổi sáng dậy tinh thần sảng khoái, việc đầu tiên chính là cầm điện thoại di động chào buổi sáng Niên Niên.