Bà Lạc ngẫm nghĩ cũng phải, Lạc Kính Thư trước mặt bọn họ đều là bộ dạng không lạnh không nhạt này, khó mà bảo đảm anh sẽ không lạnh mặt tương tự với Tiêu Trình.
Tròng mắt bà ta xoay chuyển: “Con cũng có thể đẩy cách thức liên lạc của Tiêu Trình cho Viên Viên, dù sao các con là anh em, mọi người đều là bạn bè mà.”
Lạc Viên vui mừng trong lòng, trên mặt lại giả bộ biểu cảm ngượng ngùng: “Con thì muốn đấy, nhưng không biết Tiêu Trình có bằng lòng hay không.”
Cái biểu cảm này của anh ta ngược lại không giống như là kết bạn, mà như đang bàn chuyện cưới hỏi vậy.
Lạc Kính Thư đứng dậy, thưởng thức đủ trò hề của hai người, lúc này mới chậm rãi nói: “Vậy xin lỗi, làm mọi người thất vọng rồi.”
“Tôi không có cách thức liên lạc của cậu ta.”
Biểu cảm trên mặt bà Lạc tức khắc trở nên rất khó coi, ngay cả Lạc Viên cũng lộ ra bộ dáng xấu hổ bất lực.
Lạc Kính Thư không muốn nghe hai người này nói chuyện nữa, cũng mặc kệ bà Lạc lại hét lên chút gì mà xoay người rời đi.
Sự vô sỉ và trơ trẽn của bọn họ, anh đã sớm nhìn thấu rồi.
Bên này, Tiêu Trình cùng Tiêu Tử Nguyệt vừa mới về đến nhà liền gặp được mẹ Tiêu từ trên lầu đi xuống.
Mẹ Tiêu họ Hà, tên một chữ là An, khi còn trẻ chính là mỹ nhân nổi tiếng, hiện giờ vẫn giữ gìn rất tốt, trông qua chẳng qua mới 30 tuổi khoảng.
Hà An thấy con trai cùng con gái từ ngoài cửa bước vào thì trên mặt không kìm được lộ ra một nụ cười: “Tối nay chơi vui vẻ không?”
Tiêu Tử Nguyệt chạy lên vài bước, khoác tay mẹ: “Khá tốt, chỉ là đáng tiếc, không thấy…”
Cô ấy vốn định nói không thấy Lạc Kính Thư, quay đầu thoáng nhìn, thấy Tiêu Trình rõ ràng có chút thất thần thì lại không nhịn được phàn nàn với mẹ về anh trai.
“Anh ấy đúng là quá lão cán bộ, con còn sợ về sau anh ấy không tìm được chị dâu cho con.”
Hà An cười lắc lắc đầu: “Duyên phận tới, tự nhiên sẽ có.”
Huống chi Tiêu Trình mới 18 tuổi, chuyện yêu đương không vội.
Cứ ngắt lời như vậy, cuối cùng Tiêu Tử Nguyệt không nhớ ra chuyện Lạc Kính Thư, Tiêu Trình cũng liền bỏ lỡ một cơ hội biết được sự thật.
Bị Hà An quan tâm một hồi lâu, Tiêu Trình đứng ngồi không yên, không biết nên thể hiện biểu cảm gì.
Trở lại phòng xong, cậu mới hơi mệt mỏi thở dài một hơi.
Xuyên vào trong sách xong, cậu cố gắng không nghĩ đến chuyện của nguyên chủ, nhưng mỗi lần bị ba mẹ Tiêu quan tâm khi, cậu đều cảm thấy áy náy.