Lạc Kính Thư đem hết phản ứng của mọi người thu vào đáy mắt, đời trước Khương Ứng dùng thân phận áp chế anh, bức bách nhà họ Lạc bắt anh ra khi, người nhà họ Lạc cũng có phản ứng này.
Chẳng qua lần này là từ Khương Ứng biến thành Tiêu Trình thôi.
“Nếu Tiêu Trình thích con, vậy con cứ ở chung tốt với cậu ấy.”
Nếu có thể, nói không chừng còn có thể thúc đẩy Lạc Tiêu hai nhà liên hôn, dù sao đứa con trai này trong lòng bà ta cũng giống như người xa lạ, bà ta thậm chí còn có sự chán ghét vi diệu đối với Lạc Kính Thư.
Lúc trước là bà ta không cẩn thận đánh mất Lạc Kính Thư, người nhà họ Lạc tuy rằng bề ngoài không nói, nhưng trong lòng đều đang trách nàng.
Khoảng thời gian đó, bà Lạc sống thật gian nan.
Từ khi Lạc Kính Thư sinh ra, anh vẫn luôn do bảo mẫu chăm sóc, tình cảm bà Lạc đối với anh vốn dĩ đã không sâu, đối phương bị bán đi xong, bà ta lại vì thế mà phải chịu sự trách cứ.
Bà ta đổ hết tất cả sai lầm này lên người Lạc Kính Thư.
Nếu Lạc Kính Thư có thể thông minh một chút, không tin tưởng lời người lạ thì những chuyện sau này liền đều sẽ không xảy ra.
Mọi chuyện này đều tại anh.
Lạc Kính Thư nghe thấy lời này thì trên mặt chậm rãi lộ ra một nụ cười, ánh mắt dưới đáy lạnh lẽo trầm tĩnh: “Người ta cũng không thích tôi.”
Nụ cười trên mặt bà Lạc tức khắc cứng đờ, ánh mắt nghi ngờ nhìn Lạc Kính Thư: “Cậu ta không thích con, vì sao lại theo con vào phòng?”
Thậm chí còn đem áo khoác của mình khoác lên người Lạc Kính Thư.
Lạc Kính Thư cúi mắt, khóe môi như có như không cong lên một chút: “Có lẽ là đáng thương đi.”
Bà Lạc cứ luôn cảm thấy không phải như vậy, nhưng biểu cảm trên mặt Lạc Kính Thư lại như là có chút mất mát, chẳng lẽ Tiêu Trình thật sự chỉ là nhất thời tốt bụng?
“Mặc kệ như thế nào, cậu ta có thể giúp con chính là một chuyện tốt.”
“Con đã trao đổi cách thức liên lạc với cậu ta chưa?”
Lạc Kính Thư không nói gì, bà Lạc coi đây là một sự mặc nhận.
“Nếu đã trao đổi cách thức liên lạc, con cứ nói chuyện với người ta nhiều hơn, kết bạn tốt với cậu ta.”
Lúc này Lạc Kính Thư mới ngước mắt nhìn bà Lạc, ánh mắt thuần túy lạnh nhạt và xa cách: “Chỉ là bạn bè?”
Bà Lạc cho rằng anh đồng ý với đề nghị của mình, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: “Nếu có thể tiến thêm một bước, đương nhiên càng tốt…”
Lời bà ta còn chưa nói xong, Lạc Viên liền ở một bên cướp lời: “Con thấy Tiêu Trình cũng không phải người dễ tiếp xúc gì, Kính Thư cũng không thể giữ khuôn mặt lạnh lùng, như vậy thì sẽ đẩy người ta càng ngày càng xa đấy.”