Chương 21

Còn về phần Tiêu Tử Nguyệt, trong mắt bà Lạc, con gái sớm hay muộn đều phải gả đi, con gái xuất giá như bát nước đổ đi, chẳng lẽ nhà họ Tiêu còn sẽ đem gia sản cho một người ngoài?

Đáng tiếc là tuy rằng tối nay Khương Ứng tới, nhưng lại không ở lâu, ngay cả lời nói mà bà ta cũng chưa kịp nói với đối phương vài câu.

Vốn định gây dựng quan hệ tốt với Tiêu Trình, chỉ là đối phương cũng không biết đi đâu, chỉ còn lại cô em gái kia của cậu.

Bà Lạc vốn cho rằng tối nay coi như uổng phí tâm tư, không ngờ Tiêu Trình lại ở cùng với Lạc Kính Thư.

Cái đứa con ruột mà bà ta không vừa mắt này, lại còn có vài phần bản lĩnh, có thể làm lung lạc được tâm tư vị tiêu đại thiếu kia.

Lạc Kính Thư sớm đã biết bà Lạc muốn nói gì, giờ phút này nghe những lời đó của đối phương, anh chỉ cảm thấy buồn cười và châm biếm.

Lạc Viên lại ở một bên lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

Anh ta không ngờ sự thật lại là như thế này.

Hóa ra, khi anh ta cười nhạo Lạc Kính Thư chật vật đến không dám xuất hiện, thật ra đối phương đã câu được một nhân vật lớn.

Lạc Viên đương nhiên cũng nhận thức Tiêu Trình, nhưng mà tối nay nhìn đối phương tựa hồ không dễ ở chung cho lắm, có một số người có ý định đi bắt chuyện, đều bị đối phương đuổi đi.

Anh ta vốn cũng từng nghĩ tới đi, lại sợ Tiêu Trình không cho mình thể diện, lỡ như bị cậu đuổi đi thì quá mất mặt.

Ban đầu còn nghĩ trước tiên xử lý Lạc Kính Thư, lại trở về thử xem có thể bắt chuyện với Tiêu Trình không, ai biết chờ anh ta trở lại, đã không thấy Tiêu Trình đâu.

Anh ta còn nghi hoặc đối phương đi đâu, hiện tại đã biết, hóa ra là bị người em trai tốt của anh ta dẫn vào trong phòng.

Lạc Kính Thư cái con hồ ly tinh trơ trẽn này, anh ta liền nói tại sao hôm nay anh lại nghe lời như vậy, bị anh ta đẩy xuống hồ bơi cũng không làm ầm ĩ.

Lạc Viên lại nhớ tới lúc đó Lạc Kính Thư đứng ở hồ bơi, ánh mắt âm trầm và lạnh băng khi nhìn về phía anh ta như là muốn cắn đứt cổ anh ta.

Khi đó chính là anh ta quá sợ hãi, cho nên mới vội vàng rời đi, tạo cơ hội cho Lạc Kính Thư câu kéo Tiêu Trình.

Nếu anh ta chịu chờ thêm một lát, người gặp được Tiêu Trình nói không chừng chính là anh ta.

Lạc Viên ghen ghét đến biểu cảm đều hơi vặn vẹo, chỉ là giờ phút này lòng bà Lạc tràn đầy vẻ muốn dựa vào cành cây cao, cũng không để ý con nuôi bên cạnh có biểu cảm gì.