Biểu cảm của bà Lạc từ giận dữ ban đầu đến nghi hoặc sau đó, rồi đến cuối cùng là vui mừng, sự thay đổi quá rõ ràng khiến Lạc Viên ẩn nấp ở lầu hai chờ đợi Lạc Kính Thư bị mắng lòng đầy khó hiểu.
Anh ta thấy bà Lạc tựa hồ đã không tức giận, đại khái tối nay Lạc Kính Thư cũng không bị mắng, trong lòng anh ta dâng lên một trận thất vọng.
Vì sao Lạc Kính Thư không xuất hiện, anh ta hiểu rõ ràng hơn những người khác, bởi vì anh ta đã đẩy Lạc Kính Thư xuống hồ bơi, quần áo và tóc của đối phương đều ướt hết, tối nay không biết trốn ở nơi nào lén lút khóc đây.
Lạc Viên tưởng tượng đến Lạc Kính Thư có lẽ sẽ trốn ở một góc tối tăm nào đó, hâm mộ anh ta có thể đi theo mẹ nói chuyện với mọi người thì trong lòng có một trận khoái ý.
Cho dù Lạc Kính Thư là con ruột nhà họ Lạc thì đã sao?
Mười mấy năm trước, thiếu gia nhà họ Lạc vẫn luôn là anh ta, về sau cũng sẽ vậy!
Ba mẹ là của anh, gia sản nhà họ Lạc cũng sẽ là của anh ta!
Lạc Viên nhìn thấy nụ cười trên mặt bà Lạc từ xa, tròng mắt xoay chuyển, giả vờ bộ dáng mới đi ra, bước nhanh đi xuống dưới lầu.
“Mẹ.”
“Ừm.” Bà Lạc hướng về anh cười cười, quay đầu lại nói với quản gia: “Ông đi gọi Kính Thư xuống, tôi có lời muốn hỏi thằng bé.”
Vừa rồi còn xưng hô tên đầy đủ của người ta, hiện tại liền biến thành Kính Thư.
Lạc Viên âm thầm cắn chặt răng, không để cảm xúc ghen ghét hiện ra trên mặt mình.
“Mẹ, trễ thế này rồi, mẹ kêu em ấy xuống làm gì?”
Có vẻ như bà Lạc có tâm trạng cực kỳ tốt, kéo tay Lạc Viên qua, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay anh ta, nhưng lại không trả lời câu hỏi vừa rồi của anh ta.
Lạc Viên đành phải kiềm chế sự nghi hoặc và ghen ghét trong lòng, cùng bà Lạc cùng nhau chờ đợi Lạc Kính Thư xuất hiện.
Mãi đến mười phút sau, Lạc Kính Thư mới thong thả tới trễ.
“Tìm tôi có việc?”
Bà Lạc nhịn lại sự mất kiên nhẫn trong lòng: “Mẹ nghe quản gia nói, tối nay con ở cùng với vị đại thiếu gia kia của nhà họ Tiêu?”
Điều mà bà Lạc vẫn luôn âm thầm đắc ý là tối nay bà ta đã mời hai nhân vật cấp quan trọng tới.
Một người là người nắm quyền gia tộc Khương, Khương Ứng.
Một người chính là đại thiếu gia nhà họ Tiêu, Tiêu Trình.
Đừng thấy Tiêu Trình trẻ hơn Khương Ứng không ít, cũng không có thành tựu như đối phương, nhưng cậu là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tiêu, về sau gia sản to lớn chẳng phải đều phải giao cho cậu sao?