Chương 2

Tiêu Trình vội vàng đưa cho cô ấy một tờ giấy ăn. Ai ngờ, nữ sinh đó như tìm được đối tượng để trút bầu tâm sự mà bắt đầu kể lể với cậu về cuốn tiểu thuyết cô ấy vừa đọc.

Cô ấy đang đọc một cuốn truyện tra công tiện thụ. Nhờ có Internet, Tiêu Trình biết đây là thể loại gì.

Theo lời cô bạn than phiền, tra công trong truyện là một tổng tài bá đạo, tính cách cường thế, coi tiện thụ như một con thú cưng giải buồn, thực chất trong lòng chẳng hề yêu thương gì.

Còn tiện thụ là thiếu gia thật của nhà họ Lạc bị thất lạc bên ngoài.

Đúng vậy, mười mấy năm trước nhà họ Lạc luôn có một thiếu gia giả. Chỉ là mọi người đều không biết cậu ta là giả, bản thân thiếu gia giả cũng không hay biết.

Sau này, thiếu gia thật quay về, thiếu gia giả không bị đuổi đi, còn nhà họ Lạc thì công bố với bên ngoài là có hai người con trai.

Vị thiếu gia thật này lớn lên ở bên ngoài từ nhỏ, sau khi trở về nhà họ Lạc thì cũng không thay đổi tính cách nhút nhát, sợ sệt. Anh luôn thích lấy lòng người khác, vẻ ngoài lại cực kỳ đẹp, nên sau khi gặp tra công mới bị anh ta đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Tiện thụ bị tra công ngược tơi bời, bạo hành gia đình, thao túng tâm lý mà còn là chuyện nhẹ. Tra công còn định dâng anh cho đối tác làm ăn của mình. Dù cuối cùng tiện thụ được nam thứ cứu, nhưng vẫn có bóng ma tâm lý không nhỏ.

Nhưng cho dù như vậy!

Tiện thụ vẫn có thể tha thứ cho tra công.

Đúng vậy.

Anh hèn mọn đến tận xương tủy.

Cho dù tra công đối xử với mình thế nào, lúc đó anh có đau lòng ra sao thì sau này anh đều có thể lấy lý do “tôi yêu anh ấy” để tha thứ cho tra công.

Cái kiểu liếʍ chó hèn mọn đến mức ngay cả tra công cũng ghét bỏ.

Dù Tiêu Trình chưa từng đọc tiểu thuyết, nhưng chỉ nghe nữ sinh phàn nàn vài câu như vậy, cậu đã cảm thấy nắm đấm cứng lại, hận không thể xuyên vào sách để đánh tỉnh cái tên tiện thụ này.

Sau đó, cậu thật sự xuyên vào.

Nếu biết trước mình sẽ xuyên vào sách, Tiêu Trình nhất định sẽ hỏi cho rõ tên cuốn tiểu thuyết, sau đó đọc hết cả truyện!

Để rồi không đến nỗi như bây giờ, ngoài việc biết công rất tra, thụ rất tiện ra, cậu hoàn toàn mù tịt về cốt truyện sau này.

À đúng rồi, cậu còn biết tra công tên là Khương Ứng, tiện thụ tên là Lạc Kính Thư.

Thật là quá đáng.

Lúc này Tiêu Trình và Tiêu Tử Nguyệt đang trên đường đi dự tiệc tiếp đón Lạc Kính Thư. Một tháng trước, cũng chính là lúc Tiêu Trình vừa xuyên vào cuốn sách này, cuối cùng nhà họ Lạc cũng tìm được Lạc Kính Thư, người đang học lớp 12.

Tiêu Trình nhớ mang máng nữ sinh kia đã nói, ngay từ đầu cuốn sách, chính tại bữa tiệc này, Khương Ứng, thân là tra công, lần đầu tiên nhìn thấy Lạc Kính Thư, và nảy sinh hứng thú với khuôn mặt kia của anh.

Thế là anh ta lợi dụng thân phận và địa vị của mình, từng bước tiếp cận Lạc Kính Thư, biến đối phương thành vật sở hữu trong tay mình, thành con chim trong l*иg.