Chương 19

Tiêu Tử Nguyệt đã trở lại trên xe, Tiêu Trình vừa mới ngồi xuống, người bên cạnh liền lập tức sát lại.

“Thành thật khai báo, anh vừa mới đi đâu?”

Trong đầu Tiêu Trình hiện ra khuôn mặt Lạc Kính Thư, khóe môi dạng lên ý cười không rõ ràng lắm, chỉ là ánh đèn trong xe hơi tối tăm, Tiêu Tử Nguyệt nhất thời không chú ý.

“Đi dạo tùy tiện.”

“Không phải đi tùy tiện đâu, em nghe nói anh mang theo một mỹ nhân đi lên lầu.”

Trời biết cô ấy nghe thấy người khác nói như vậy thì còn hoài nghi mình có một người anh trai khác.

Đây là chuyện người anh trai lão cán bộ vô dục vô cầu kia của cô ấy có thể làm sao?

Tiêu Trình chậc một tiếng trong lòng, ngữ khí có vẻ tùy ý mà tản mạn: “Em nghe ai nói?”

Tuy rằng cậu không phủ nhận, nhưng biểu cảm trên mặt cậu thật sự quá tự nhiên, lại mang theo sự nghiêm túc quen thuộc. Trong lòng Tiêu Tử Nguyệt vốn dĩ đã không quá tin tưởng, cứ như vậy mà càng cảm thấy đó là lời nói vô căn cứ.

“Chắc chắn là người khác đang nói hươu nói vượn.”

Tiêu Trình không trả lời mà khép lại đôi mắt như là căn bản không hề để lời Tiêu Tử Nguyệt nói ở trong lòng.

Tiêu Tử Nguyệt hoàn toàn gạt bỏ nghi ngờ.

Tiêu Trình không muốn làm Tiêu Tử Nguyệt biết, thật sự là bởi vì đối phương quá mức có thể làm ầm ĩ, một khi Tiêu Tử Nguyệt đã biết thì không quá ba giờ, tất cả mọi người quen biết bọn họ đều sẽ biết.

Sẽ mang đến phiền phức cho Niên Niên.

Cậu thèm Niên Niên, nhưng bát tự còn chưa có một nét đâu.

Chắc chắn Tiêu Tử Nguyệt sẽ suy nghĩ lung tung.

Vẫn là đừng để cô ấy biết.

Không khí bên phía Tiêu Trình còn tính không tồi, không khí ở nhà họ Lạc lại có vẻ ngưng trọng và nặng nề.

Các vị khách đều đi rồi, nhà họ Lạc to lớn tức khắc yên tĩnh lại, bà Lạc cười suốt một buổi tối, cuối cùng cũng có thể thả lỏng một lát.

Sắc mặt bà ta lạnh xuống, ánh mắt vẫn mang theo giận dữ: “Quản gia!”

“Lạc Kính Thư đâu?”

Bất kể tình huống cụ thể thế nào, ít nhất bề ngoài thì tối nay là tiệc đón gió cho Lạc Kính Thư, nhưng anh lại chưa hề xuất hiện từ đầu đến cuối.

Vừa rồi còn có không ít khách đang hỏi, tuy rằng bà Lạc cười giải thích, đối phương tựa hồ cũng tin lời bà ta nói, cũng không biết trong lòng người ta cười nhạo bà ta như thế nào đây.

Lạc Kính Thư đang làm gì?

Quản gia lại không làm theo ý bà Lạc, gọi Lạc Kính Thư xuống mà cúi người thì thầm một lát bên tai bà ta.