Chương 18

Tiêu Trình đang nói dối.

Nhưng làm thế nào mà cậu biết Khương Ứng là tra nam?

Lạc Kính Thư tự hỏi, chính mình còn có thể trùng sinh, vì sao Tiêu Trình không thể?

Nhưng cậu hẳn là có một cơ duyên nhất định, chứ không phải trùng sinh, nếu là Tiêu Trình trùng sinh trở về thì không thể nào không biết anh chính là Lạc Kính Thư.

Nhớ tới cảm giác không khỏe mà anh vừa phát hiện trên người Tiêu Trình này, cùng với cảm giác hoàn toàn khác biệt mà người đối diện này mang lại so với Tiêu Trình đời trước, trong lòng Lạc Kính Thư có một phỏng đoán khác.

Có lẽ người trước mắt này không phải là cùng một người với Tiêu Trình đời trước.

Sau khi trùng sinh trở về, mọi người bên cạnh đều giống hệt đời trước, chỉ có người này là một biến số.

Mượn xác hoàn hồn?

Bất kể là loại tình huống nào thì cũng đều khiến Lạc Kính Thư tràn đầy hứng thú.

Có lẽ trùng sinh cũng không phải một lần trải nghiệm nhàm chán nữa, rõ ràng là ông trời đang chiếu cố anh, còn gửi tới cho anh một người giải khuây.

Lạc Kính Thư gật gật đầu trong ánh mắt mong đợi của Tiêu Trình: “Em biết rồi.”

“Em sẽ tránh xa Khương Ứng một chút.”

Tiêu Trình yên tâm: “Vậy thì tốt rồi, anh…”

Cậu kinh ngạc nhận ra mình đã ngồi trong phòng Lạc Kính Thư thật lâu, cũng không biết Tiêu Tử Nguyệt có nhắn tin cho cậu không.

Tiêu Trình lấy điện thoại di động ra xem, quả nhiên nhận được mười mấy tin nhắn từ Tiêu Tử Nguyệt.

Tin cuối cùng càng mang theo oán niệm sâu sắc.

Tiêu Tử Nguyệt: [Thấy sắc quên em!]

Tiêu Trình:…

Vừa rồi Tiêu Tử Nguyệt thấy cậu cùng Niên Niên ở bên nhau?

Tiêu Trình sờ sờ chóp mũi, hơi có chút chột dạ mà thu điện thoại di động lại: “Niên Niên, em gái anh đang tìm anh, anh có lẽ phải đi trước.”

Lạc Kính Thư “Ừ” một tiếng, lại hướng về cậu lộ ra một nụ cười ôn nhu: “Anh đi đi… Anh Trình.”

Đây không phải lần đầu tiên Tiêu Trình nghe người khác xưng hô như vậy, nhưng lời này từ miệng Lạc Kính Thư nói ra vẫn cho người ta một cảm giác khác biệt.

Cậu nhịn rồi lại nhịn, khàn giọng nói: “Ừm.”

Sau đó cậu rời đi dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Lạc Kính Thư.

Vừa xuống lầu, điện thoại của Tiêu Tử Nguyệt liền gọi tới.

Vừa bắt máy, đối diện liền truyền đến giọng trêu chọc của Tiêu Tử Nguyệt.

“Anh, em còn tưởng anh mất tích.”

Đôi tai nóng lên của Tiêu Trình khó khăn lắm mới hạ nhiệt xuống, nghe thấy những lời này lại có xu thế nóng lên, cậu khẽ khàng nói, giọng nói vô cớ có chút khàn khàn: “Em ở đâu?”