Lông mi Lạc Kính Thư run rẩy, hai người dựa vào nhau quá gần, thậm chí cậu có thể cảm nhận được hơi nóng khi Tiêu Trình nói chuyện.
Màu mắt của đối phương nhạt hơn so với người bình thường một chút, khi nghiêm túc nhìn chằm chằm một người, trông có vẻ sạch sẽ và thuần khiết.
Lạc Kính Thư thầm chậc một tiếng trong lòng, hình như điều này có chút không giống với người mà anh quen biết ở đời trước.
Ở đời trước, mắt Tiêu Trình có màu sắc này sao?
Đối phương có thể có ánh mắt ôn nhu và sạch sẽ như vậy sao?
Lạc Kính Thư chậm rãi siết chặt ngón tay thành nắm đấm, trên má anh phớt hồng nhạt, như là không quen với khoảng cách lúc này.
“Người anh nói là ai?”
Tiêu Trình quan sát gần khuôn mặt ửng hồng của thiếu niên, ngón tay ôm lấy bờ vai đối phương không nhịn được siết chặt một chút, trong ánh mắt nghi hoặc của thiếu niên, cậu khẽ giọng nói: “Khương Ứng.”
Trong lòng Lạc Kính Thư dậy lên sóng gió lớn, nhưng biểu cảm trên mặt lại càng thêm mờ mịt và mê hoặc, ánh mắt hoa đào dịu dàng phản chiếu hình bóng của Tiêu Trình, ngay cả đôi môi ửng đỏ cũng hơi mở ra, toàn thân toát ra một hơi thở mềm mại và thuần khiết.
Tiêu Trình không kiểm soát được ánh mắt của mình, dừng lại trên môi anh, có lẽ là vì hai người dựa vào nhau quá gần nên cậu có cảm giác mình chỉ cần nghiêng về trước một chút nữa là có thể hôn lên Lạc Kính Thư.
Tiêu Trình lại phỉ nhổ chính mình một lần, cậu tự nhận mình không phải một người háu sắc, trước kia cũng chưa từng rung động với con trai, cớ sao gặp gỡ Lạc Kính Thư xong, trong đầu cậu luôn luôn tràn ngập những ý nghĩ đen tối như vậy.
Để tránh né xuất hiện phản ứng xấu hổ nào đó, Tiêu Trình lui thân thể về sau một chút, kéo ra khoảng cách với Lạc Kính Thư, đồng thời mở miệng nói: “Anh ta không phải người tốt gì, anh ta là một tên tra nam.”
Khóe môi Lạc Kính Thư hơi cong: “Làm sao mà anh biết được?”
Tiêu Trình nghiêm trang: “Bởi vì anh là bạn cùng phòng với em trai của Khương Ứng.”
Thành thật xin lỗi, Khương Tử Hạc.
“Cậu ta thường xuyên phàn nàn với anh về anh trai mình, Khương Ứng chính là một tra nam vô tâm, nếu yêu anh ta thì sẽ trở nên bất hạnh.”
Lạc Kính Thư càng thêm cảm thấy thú vị, Khương Tử Hạc là người thế nào, anh hẳn là rõ ràng hơn Tiêu Trình.
Đối phương tuyệt đối không có cái lá gan đó để phàn nàn về anh trai mình.
Càng đừng nói là kể cuộc sống cá nhân của anh trai cho bạn cùng phòng nghe.