Chương 16

Quản gia không biết rốt cuộc Lạc Kính Thư quen biết Tiêu Trình từ khi nào, nhưng tối nay hai vị khách quý, tổng giám đốc Khương và cậu Tiêu, nhà họ Lạc chẳng thể đắc tội với người nào.

Ông ta chỉ đành khẽ giọng khuyên Lạc Kính Thư: “Cậu là…”

Quản gia muốn nói, cậu là nhân vật chính hôm nay, dù thế nào cũng phải đi ra lộ diện chứ?

Lạc Kính Thư không cho ông ta cơ hội nói hết lời, nếu đã nói ra lời này, thân phận của anh liền bại lộ.

“Dù sao cũng không cần tôi, tôi không đi.”

Chính là…

Chính là như vậy sao được?

Trên mặt quản gia lộ ra vẻ khó xử, tuy rằng ngoài miệng xưng hô là thiếu gia, nhưng ông ta đối xử với Lạc Kính Thư thực sự không tính là cung kính.

Tiêu Trình vươn tay từ phía sau, ôm lấy vai Lạc Kính Thư, hờ hững đặt đối phương trong lòng ngực mình, trong đôi mắt màu nhạt ánh lên sự lạnh lẽo rõ ràng.

“Niên Niên ở chỗ này bầu bạn với tôi, không đi xuống cũng được.”

Dù sao bên dưới đã có một vai chính thụ, Niên Niên đi xuống, nói không chừng còn muốn bị khinh miệt, không đi cũng được.

Lời nói từ miệng Lạc Kính Thư nói ra, quản gia tràn đầy vẻ khó xử, nhưng một khi đổi thành Tiêu Trình, quản gia lập tức gật gật đầu.

“Vậy thiếu gia và cậu Tiêu chơi vui vẻ, có gì dặn dò thì cứ việc nói.”

Quản gia đi rồi, Lạc Kính Thư khẽ thở dài một hơi: “Xem ra lời cậu nói có trọng lượng hơn lời tôi nói một chút.”

Cánh tay Tiêu Trình vắt ngang trước người thiếu niên, ôm lấy bờ vai anh, khẽ nhéo nhéo: “Những lời tôi từng nói với cậu đều là thật.”

“Niên Niên, nếu có cần thì cứ việc tìm tôi.”

Lạc Kính Thư không đáp lời mà chỉ dựa vào trong lòng ngực cậu, đôi mắt hơi rũ xuống.

Giọng Tiêu Trình dán sát bên vành tai thiếu niên, trong giọng nói mang theo nụ cười: “Nói đi, tôi lớn hơn cậu, cậu gọi tôi một tiếng anh trai cũng không quá đáng nhỉ?”

Lạc Kính Thư mím môi, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Trình, trên mặt mang theo nụ cười ngoan ngoãn: “Anh Trình.”

Ngực Tiêu Trình nóng lên, suýt chút nữa không giữ được biểu cảm trên mặt, yết hầu cậu nuốt xuống một cái: “Ừm.”

Nhìn ý cười trong mắt thiếu niên, Tiêu Trình bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, lại gần một chút, khẽ giọng nói: “Còn có một người, em có thể không tiếp xúc thì cố gắng đừng tiếp xúc.”

“Anh ta không phải thứ tốt đẹp gì.”