Nếu lần trước Lạc Viên dựa vào khả năng giả vờ đáng thương giành được sự yêu thích của mọi người thì tại sao anh không thể giống đối phương, cũng giả vờ đáng thương trước mặt Tiêu Trình, khiến Tiêu Trình động lòng với anh chứ?
Vừa có thể chứng minh mị lực của mình, lại vừa có thể nhìn thấy vẻ kinh hãi tuyệt vọng của Tiêu Trình.
Nghĩ thế nào cũng không lỗ.
Tiêu Trình không biết liệu những lời mình vừa nói có phải là nói sai rồi không, có lẽ cậu đích xác không nên nói tốt về vai chính thụ trước mặt Niên Niên, điều Niên Niên muốn nghe có lẽ không phải cái này.
Ôi, đều tại cậu, vừa rồi miệng nhanh hơn não, có gì đều nói tuột ra bên ngoài.
“Niên Niên, tôi…”
Lời Tiêu Trình còn chưa nói xong, cửa phòng đột nhiên lại bị người gõ vang lần nữa, lần này rõ ràng có vẻ vội vàng hơn một chút so với lần trước.
Lạc Kính Thư giương lên một nụ cười, vẫn là bộ dáng ôn nhu vô hại kia: “Hình như có người đang gõ cửa.”
Hiện tại đại khái là anh cũng không muốn nghe mình giải thích.
Tiêu Trình hiểu rõ, cậu không hề tiếp tục nói mà chỉ đứng dậy, đi theo sau lưng Lạc Kính Thư, nhìn đối phương mở cửa phòng.
Bên ngoài chính là quản gia, khi mở cửa, biểu cảm của ông ta rõ ràng có chút không kiên nhẫn.
Nhưng sau đó tầm mắt dừng lại trên người Tiêu Trình liền biến thành kinh ngạc.
Có lẽ ông ta cũng không nghĩ tới Tiêu Trình lại chưa đi.
“Cậu Tiêu, cậu cũng ở đây.”
Tiêu Trình thu lại nụ cười: “Ừm.”
Nhìn qua vị quản gia này đối xử với Niên Niên không được cung kính cho lắm, vừa rồi rõ ràng cậu thấy sự chán ghét từ trên mặt đối phương.
Lại nhìn phản ứng của Niên Niên, hóa ra là đã sớm quen rồi.
Chẳng lẽ vai chính thụ vừa về, tình cảnh của Niên Niên ở nhà họ Lạc liền trở nên tệ hại như vậy?
Điều này thật sự là...
Có lẽ là sắc mặt của cậu quá mức nghiêm túc lạnh nhạt, trong lúc nhất thời quản gia không nắm rõ được ý định của cậu, liên đới đối xử với Lạc Kính Thư cũng cung kính hơn rất nhiều.
“Thiếu gia, phu nhân đang chờ ngài ở dưới.”
Lạc Kính Thư khẽ cong môi cười, trong mắt đào hoa là sự trào phúng sâu sắc.
Bây giờ còn dùng đến cả “ngài”.
Trước đây ông ta chưa từng khách sáo như vậy bao giờ.
“Trường hợp hôm nay, tôi đi thì có thích hợp không?”
Tiêu Trình nghe thấy lời này của Lạc Kính Thư thì không nhịn được mà chậc một tiếng ở bên cạnh, rõ ràng là đang chống lưng cho Lạc Kính Thư.