Vừa rồi có lẽ là cậu nhìn lầm rồi đi?
Lần đầu tiên Tiêu Trình nghi ngờ thị lực của chính mình.
Rõ ràng Niên Niên vẫn có bộ dáng ngoan ngoãn đáng thương kia, sao có thể có ánh mắt hung ác như vậy?
“Tôi tưởng rằng cậu sẽ đứng về phía tôi.”
Tiêu Trình cũng biết vừa rồi hình như lời mình nói là đang giải thích cho Lạc Kính Thư, nhưng những gì cậu nói đều là lời thật lòng.
Chuyện thân phận, vai chính thụ không sai, Niên Niên cũng không sai.
Nếu vai chính thụ muốn dựa vào điểm này ức hϊếp Niên Niên thì vẫn là vai chính thụ sai.
“Tôi chỉ nói lời trong lòng.” Thần sắc Tiêu Trình nghiêm túc hơn một chút: “Niên Niên, tôi không hy vọng cậu bị thù hận vây quanh. Nhưng mà những đối xử không công bằng cậu gặp phải, đây cũng là sự thật, là họ có lỗi với cậu.”
Nhưng mà điều này không nhất định có liên quan đến vai chính thụ.
Nếu có thể, Tiêu Trình hy vọng có thể bảo vệ thiếu niên dưới cánh chim của mình.
Tiêu Trình không biết vì sao lại khẳng định như vậy, Niên Niên trước mắt nhất định là người tốt, nhưng cậu có một trực giác kỳ lạ.
Cho dù là hiện tại cậu còn chưa rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cậu cũng bằng lòng tin tưởng thiếu niên là đơn thuần thiện lương.
Khả năng vẫn là bị khuôn mặt kia của đối phương ảnh hưởng đi.
Dù sao thì nhan sắc chính là công lý mà.
Lạc Kính Thư trầm mặc không nói, đời trước, tất cả mọi người đều chỉ trích anh.
Ban đầu có lẽ cũng có người đồng tình với anh, chỉ là sau này, Lạc Viên luôn luôn giả vờ đáng thương trước mặt mọi người, dần dần, ánh mắt mọi người nhìn về phía Lạc Kính Thư đều biến thành trách cứ.
“Cậu nên nhường cậu ấy, cậu đã có thân phận đại thiếu gia rồi.”
“Dù sao nhiều năm như vậy cậu đều không trở về, nhà họ Lạc vẫn luôn coi Lạc Viên như người thừa kế mà bồi dưỡng, cậu có tư cách gì mà tranh giành với cậu ấy?”
Mỗi một sự không công bằng mà Lạc Kính Thư gặp phải đều gia tăng quá trình hắc hóa của anh.
Cho nên anh mới có thể đùa bỡn tất cả mọi người trong lòng bàn tay, cuối cùng là tới cái cá chết lưới rách.
Lạc Kính Thư không tin sẽ có người luôn luôn đứng về phía anh, có lẽ đối phương chỉ là nhất thời đồng tình với anh, cuối cùng cũng sẽ rời xa anh.
Ngay cả Tiêu Trình cũng cảm thấy Lạc Viên là người tốt sao?
Lạc Kính Thư cười nhạo một tiếng, tuy rằng người đứng trước mặt Tiêu Trình hiện tại là chính anh đang giả làm Lạc Viên, nhưng anh vẫn cảm thấy đối phương giả dối.