“Không sao đâu, nếu có người ức hϊếp cậu thì cậu cũng đừng sợ.” Tiêu Trình nói.
Lạc Kính Thư nhìn cậu một lúc, bỗng nhiên khẽ giọng hỏi: “Thế nếu là Lạc Kính Thư ức hϊếp tôi thì sao?”
Vai chính thụ ư...
Tuy rằng Tiêu Trình chưa từng tiếp xúc với Lạc Kính Thư, nhưng xem xét sự phát triển của cuốn tiểu thuyết này, hẳn là cũng có thể đoán được, Lạc Kính Thư không phải một người quá khắc nghiệt.
Người đó chính là một thánh phụ tuyệt đối, bằng không thì cũng không thể bị Khương Ứng trêu chọc lâu như vậy, biết rõ đối phương là đang sỉ nhục mình mà lại còn không rời không bỏ Khương Ứng.
Nhưng mà điều này cũng không chắc, dù sao thì vừa rồi cậu còn thấy “Lạc Kính Thư” từ bên hồ bơi đi tới, mà Niên Niên lại ướt nhẹp ngồi ở bên hồ bơi.
“Nếu là cậu ta, cậu hoàn toàn có thể đối đầu trực diện với cậu ta.”
Đầu ngón tay Tiêu Trình còn lưu lại cảm giác mềm mại của sợi tóc thiếu niên, trong mắt cậu mang theo ý cười: “Nếu không phải cậu ta ức hϊếp cậu, vậy cậu hãy tìm ra người xấu thực sự. Nếu xác thật là cậu ta ức hϊếp cậu, cậu có thể tìm tôi.”
Tiêu Trình khẳng định nói: “Tôi sẽ giúp cậu.”
Khóe môi Lạc Kính Thư hơi cong lên: “Dường như cậu tin rằng cậu ta không phải người xấu.”
Tiêu Trình không biết nên giải thích với anh như thế nào, cũng không thể nói mình biết tất cả những điều này đều là thiết lập của tiểu thuyết nhỉ?
Cậu nghĩ nghĩ, an ủi nói: “Lạc Kính Thư đã bị bắt cóc từ nhỏ, vốn dĩ cậu ấy nên được lớn lên trong hạnh phúc vô ưu, nhưng trên thực tế, cậu ấy lại sống vô cùng thê thảm. Số phận đã không công bằng với cậu ấy.”
“Cậu ấy nên được nhận sự bồi thường từ nhà họ Lạc, cũng có quyền oán hận những bất hạnh mình gặp phải.”
Tiêu Trình thấy nụ cười trên mặt Niên Niên đều phai nhạt thì lại cười bổ sung nói: “Nhưng mà Niên Niên cậu cũng rất tốt, bọn họ không nên trút giận dữ lên người cậu.”
“Lạc Kính Thư vô tội, cậu cũng vô tội.”
Chỉ trách kẻ buôn người năm xưa bắt cóc Lạc Kính Thư, cùng với người nhà họ Lạc, nhiều năm như vậy, rõ ràng bọn họ đều biết Niên Niên không phải con ruột nhà họ Lạc.
Đã yêu thương nuông chiều mười mấy năm, tại sao sau khi tìm được con ruột lại muốn vứt bỏ Niên Niên?
Ánh mắt Lạc Kính Thư trở nên càng thêm u ám, Tiêu Trình vô cớ có ảo giác đối phương từ một chú mèo con tiến hóa thành sói con, cậu không nhịn được mà hơi nheo mắt lại, muốn nhìn rõ ràng hơn biểu cảm của Lạc Kính Thư.