Chương 12

Anh không tin Tiêu Trình thật sự không động lòng với cơ thể anh.

Dù sao thì mỗi người gặp được trước kia, chỉ cần anh muốn, đối phương nhất định sẽ quỳ gối dưới chân anh.

Ngay cả Khương Ứng từng khinh thường nhìn anh như vậy ở đời trước, cuối cùng cũng vẫn yêu anh.

Nhất định là Tiêu Trình quá có thể giả vờ.

Tuy rằng ở đời trước, kỹ thuật diễn của đối phương cũng không tốt đến mức này, nhưng khi gặp mặt ở đời trước, Lạc Kính Thư là thiếu gia nhà họ Lạc, mặc dù tình cảnh thực tế không tốt, nhưng ít nhất bên ngoài vẫn ngăn nắp sáng sủa.

Có lẽ là lần này anh quá chật vật, hơn nữa Tiêu Trình còn nhận nhầm thân phận của anh.

Lạc Kính Thư liếʍ môi, ánh mắt đầy ẩn ý hướng về phía Tiêu Trình, như một thợ săn tinh ranh đang đánh giá con mồi của mình.

Anh sẽ lột bỏ lớp ngụy trang của Tiêu Trình, cho đến khi đối phương bộc lộ ra du͙© vọиɠ đáng ghê tởm trước mặt anh một lần nữa.

Chờ Lạc Kính Thư thay quần áo xong, cuối cùng Tiêu Trình mới thả lỏng một chút, cậu nhìn chằm chằm vào mắt thiếu niên: “Chúng ta cũng được coi là bạn bè nhỉ?”

Lạc Kính Thư khẽ “Ừ” một tiếng, Tiêu Trình cứ luôn cảm thấy đối phương giống như một chú mèo con mới cai sữa, ánh mắt long lanh ướŧ áŧ, vừa sợ hãi vừa tò mò đánh giá thế giới này, có lúc lại cự tuyệt người khác ở ngàn dặm xa, có lúc lại ngây ngô đáng yêu.

“Vậy chúng ta thêm cách thức liên lạc đi?”

Lạc Kính Thư không từ chối, hai người thuận lợi thêm bạn bè trong WeChat.

“Hiện tại cậu đang học lớp 12 phải không?”

Cậu nhớ rõ Niên Niên và Lạc Kính Thư xấp xỉ tuổi nhau.

“Ừm.”

Lạc Kính Thư lẳng lặng nhìn anh, đôi mắt đào hoa kia dưới ánh đèn còn có vẻ có chút ôn nhu, say mà không say, trông càng thêm ôn hòa vô hại.

Tiêu Trình như suy tư gì: “Cậu với Lạc Kính Thư, hai người các cậu có học cùng lớp không?”

Nếu là như vậy, chẳng phải tình cảnh của Niên Niên càng tệ hơn sao?

Lạc Kính Thư nghe thấy tên của mình từ miệng cậu thì biểu cảm trên mặt không có bất cứ thay đổi nào, chỉ là khóe môi cố gắng cong lên một chút, tạo cho người ta một cảm giác vô cùng mất mát.

“Ừm.”

Tiêu Trình càng thêm cảm thấy Niên Niên thật sự rất ôn nhu, tuy anh nói không nhiều, nhưng bất kể mình hỏi gì, anh đều sẽ trả lời.

Cuối cùng thì cậu không nhịn được mà vươn tay, vỗ vỗ trên đỉnh đầu thiếu niên.

Cũng chính là lúc này, Tiêu Trình mới chú ý tới, thiếu niên lại cao gần bằng cậu.