Chương 11

“Sẽ không.”

Lạc Kính Thư không muốn dây dưa nhiều với cậu trong vấn đề này nên ngữ khí nói những lời này cũng lạnh lùng.

Tiêu Trình lại cảm thấy đối phương thật sự quá đỗi đơn thuần, nếu Niên Niên không thích nghe cậu thuyết giáo, vậy thì cậu sẽ không nói những đạo lý lớn kia.

Về sau cứ từ từ nói cho anh là được.

Tiêu Trình nghĩ đến đây thì lại nhìn về phía Lạc Kính Thư, ai ngờ vừa lúc thấy một mảng lưng trần bóng loáng của đối phương, làn da trắng lạnh dưới ánh đèn giống như loại ngọc tốt nhất.

Tiêu Trình nhất thời có chút phiền não với thị lực quá mức ưu việt của mình, bởi vì cậu phát hiện một nốt ruồi đen nhỏ xíu trên xương bướm của Lạc Kính Thư.

Không thể nhìn.

Anh còn chưa thành niên.

Tiêu Trình nhẩm trong lòng.

Cậu dời tầm mắt đi, chỉ là ánh mắt còn u ám hơn lúc nãy, yết hầu hoạt động một chút, ngay cả ngón tay cũng vô ý thức mà siết chặt.

Lạc Kính Thư thu hồi tầm mắt của mình, Tiêu Trình lại chỉ nhìn lướt qua liền dời đi ánh mắt, biểu cảm cũng vô cùng tự nhiên, tựa hồ như không bận tâm vừa rồi mình đã nhìn thấy gì.

Cậu không thèm mình?

Lạc Kính Thư rất xác định, vừa rồi anh không hề nhìn thấy bất cứ dục niệm nào trên mặt Tiêu Trình, điều chủ yếu nhất là, một đôi chân dài của đối phương tùy tiện mà mở ra, chỗ nào đó cũng không có bất cứ biến hóa nào.

Cậu thật sự không động lòng.

Không nên!

Lạc Kính Thư nhớ tới chuyện đời trước, đối phương nhìn thấy anh lần đầu tiên liền có thay đổi rõ ràng, huống chi vừa rồi ở bên hồ bơi, rõ ràng là Tiêu Trình có một bộ dáng bị anh làm kinh diễm.

Rốt cuộc là vấn đề ở chỗ nào?

Lạc Kính Thư rũ mắt xuống, động tác trên tay cũng chậm lại.

Tiêu Trình đang yên lặng mà làm chậm nhịp tim, cửa phòng đột nhiên bị người gõ vang, mắt cậu nhìn thẳng, bước nhanh đi đến cạnh cửa nhận lấy một bộ quần áo mới.

“Niên Niên, cậu thay quần áo đi.”

Lúc này cậu càng không hề nhìn Lạc Kính Thư một cái từ đầu đến cuối, cho dù là lúc đưa quần áo cho đối phương thì tầm mắt cũng hơi nghiêng đi, dừng lại ở phía sau Lạc Kính Thư.

Tiêu Trình không nhận thấy được tầm mắt đánh giá của Lạc Kính Thư, đối với chuyện đối phương thay quần áo ngay trước mặt cậu, cậu cũng hoàn toàn không cảm thấy kỳ quái.

Bởi vì căn phòng này thật sự rất nhỏ, cũng không có phòng tắm, trong căn phòng trống rỗng, nếu Lạc Kính Thư không thay quần áo ngay trước mặt cậu, vậy thì cậu chỉ có thể đi ra ngoài.

Vừa rồi Tiêu Trình không nhớ ra mình còn có thể đi ra ngoài, hiện tại nếu cậu rời đi thì có vẻ hơi cố tình.

Cậu không hy vọng Niên Niên phát hiện lòng mình mang ý xấu với anh nhanh như vậy.

Chờ một chút đi, bằng không cậu liền thật sự thành biếи ŧɦái.

Có lẽ Niên Niên còn xem cậu như người xa lạ thôi.

Tiêu Trình không tin vào điều đó, người thấy sắc nảy lòng tham là cậu, nhưng Niên Niên chưa chắc có ý tưởng tương tự.

Nếu nói vừa rồi Lạc Kính Thư chỉ là cảm thấy Tiêu Trình thú vị, muốn trêu chọc đối phương một chút thì hiện tại, anh còn bị Tiêu Trình khơi dậy một sự hiếu thắng kỳ quái.