Tại sao Tiêu Trình lại ở chung một chỗ với Lạc Kính Thư?
Tiêu Trình thu lại nụ cười trên mặt, lúc cậu không cười, khuôn mặt kia nhìn qua còn có vài phần lãnh đạm: “Niên Niên bị ướt quần áo, tôi dẫn cậu ấy đi thay một bộ quần áo.”
Niên Niên?
Quản gia lập tức phản ứng lại, người Tiêu Trình nhắc đến hẳn là Lạc Kính Thư.
Ông ta không hỏi quần áo Lạc Kính Thư bị ướt như thế nào, cũng không hỏi Tiêu Trình vì sao lại gọi anh là Niên Niên mà chỉ hơi khom lưng một chút.
“Cậu cứ dẫn tiểu thiếu gia đi lên trước, tôi lập tức bảo người đưa một bộ quần áo sạch sẽ qua.”
Lời của quản gia hoàn toàn xác thực thân phận Lạc Kính Thư, Tiêu Trình không hề hoài nghi nữa.
Chờ quản gia đi rồi, cậu mới quay đầu đi xem Lạc Kính Thư bên cạnh mình: “Không sao đâu Niên Niên, chúng ta đi lên đi.”
Đáy mắt Lạc Kính Thư ẩn ẩn hàm chứa sự trào phúng, chỉ là khi Tiêu Trình nhìn qua, lại biến thành bộ dáng ôn nhu mất mát.
“Được.”
Trên mặt Tiêu Trình lại lộ ra nụ cười, ngón tay cậu nhúc nhích, rất muốn xoa bóp gương mặt thiếu niên.
Chỉ là nghĩ dù sao cũng mới lần đầu tiên gặp mặt, không thể dọa đến đứa trẻ, Tiêu Trình đành phải tiếc nuối mà từ bỏ.
Lạc Kính Thư dẫn cậu tới phòng mình ở lầu hai, anh dám dẫn Tiêu Trình đi vào là bởi vì đồ vật trong phòng cũng không nhiều, thứ thuộc về chính anh càng thiếu đến đáng thương, hoàn toàn không có đồ vật nào có thể chứng minh thân phận của anh.
Tiêu Trình nhìn căn phòng đơn sơ, lông mày dần dần nhíu lại.
Cậu cảm thấy có chút không hiểu.
“Cậu vẫn luôn ở nơi này?”
Lạc Kính Thư mỉm cười với cậu: “Cũng không phải, gần đây mới chuyển vào ở.”
Tiêu Trình hiểu lầm ý tứ những lời này, cậu đánh giá cách trang trí trong phòng, thần sắc nghiêm túc.
Nhà họ Lạc cũng không phải không nuôi nổi hai đứa trẻ, huống hồ nhiều năm như vậy Niên Niên cũng vẫn không hề hay biết, vì sao sau khi tìm về Lạc Kính Thư, họ lại nhất định phải khắt khe với Niên Niên như vậy?
“Cậu cứ ngồi tự nhiên đi.”
Lạc Kính Thư cũng không có tình cảm gì đối với căn phòng này, chính anh ngày thường cũng không ở nơi này, cũng không có xem nó như khu vực riêng tư của mình, bởi vậy Tiêu Trình muốn ngồi ở nơi nào cũng được.
Tiêu Trình hoàn hồn lại, vừa đúng lúc nghe thấy những lời này của anh, cậu nhướng mày, thiếu niên chẳng có sự cảnh giác gì cả.
“Niên Niên, lần sau đừng để người lạ tùy tiện đi vào phòng của cậu.”
Lạc Kính Thư đối diện với anh cởϊ qυầи áo, tay anh vừa cởi được hai cái cúc áo, nghe thấy lời này thì khóe môi không khỏi gợi lên một nụ cười lạnh lùng.
Thật buồn cười, lời này lại được thốt ra từ miệng Tiêu Trình.
“Cậu cũng không phải người xa lạ.”
“Vậy lỡ như gặp phải người xấu thì sao?” Tiêu Trình nói, cười rất nhẹ một tiếng, cậu nghĩ đến chính mình cũng không phải người tốt, cậu thật sự không có tư cách đi chỉ trích Niên Niên.
Nếu không phải Niên Niên không phòng vệ thì cậu cũng không có cơ hội tiến vào phòng thiếu niên.
Nghĩ như vậy, cuối cùng vẫn là cậu chiếm tiện nghi.