Chương 1

Đêm ở vùng ngoại thành yên tĩnh hơn hẳn chốn trung tâm thành phố ồn ào. Thỉnh thoảng vẫn có thể nghe thấy từng đợt tiếng ve ngân.

Trong chiếc xe đang chạy nhanh, một bàn tay đột nhiên thò ra ngoài cửa sổ. Ngón tay thon dài, trắng nõn như ngọc, bao bọc lấy các khớp xương sắc nét.

Vừa mới lộ ra ngoài không khí, lòng bàn tay đã hứng được vài giọt nước mưa. Những hạt nước trong suốt chảy dọc theo làn da trắng lạnh, rồi bị chủ nhân của nó nhẹ nhàng hất ra ngoài.

Tiêu Trình rụt tay về, khẳng định: “Trời mưa rồi.”

Tiêu Tử Nguyệt thở dài một tiếng đầy tiếc nuối: “Khó khăn lắm em mới được thả ra khỏi nhà, sao lại cố tình gặp ngày mưa chứ?”

Tiêu Trình liếc nhìn cô em gái tiện nghi của mình, bị cái vẻ mặt gặp đại nạn của cô ấy chọc cười thành tiếng.

“Nếu em thật sự làm được như lời đã hứa với ba mẹ, lần sau không đi bar nữa thì…”

Khi nhắc đến ba mẹ, giọng Tiêu Trình có một khoảng ngừng rất tinh tế, nhưng Tiêu Tử Nguyệt đang chìm đắm trong tâm trạng bi thương nên không nhận ra.

Đã một tháng kể từ khi xuyên không vào sách, Tiêu Trình vẫn chưa quen gọi ba mẹ của nguyên chủ này.

Cậu vốn là trẻ mồ côi, ba mẹ qua đời khi cậu còn rất nhỏ. Dù gia đình cậu rất giàu có, nhiều năm nay không thiếu thốn gì, nhưng cậu thực sự chưa thể mở miệng gọi người khác là ba mẹ.

Lời Tiêu Trình nói có chút gượng gạo, nhưng chưa dứt thì Tiêu Tử Nguyệt đã lắc đầu nguầy nguậy: “Làm thế sao được!”

Cô ấy quay đầu nhìn ông anh trai bên cạnh vô dục vô cầu giống hệt một cán bộ già, lại không nhịn được mà thở dài một hơi.

Đúng là phí hoài cái khuôn mặt thần thánh đó.

“Bản thân anh không có cái du͙© vọиɠ trần tục đó thì sao lại đi dập tắt du͙© vọиɠ của người khác chứ?”

Tiêu Trình cười lắc đầu. Cậu quả thực không nghĩ nhiều như vậy, nhưng không phải vì không có du͙© vọиɠ thế tục, mà là vì cậu biết, thế giới trước mắt này thực chất chỉ là một cuốn tiểu thuyết.

Chuyện này phải kể từ một tháng trước.

Một tháng trước, Tiêu Trình đi nghe một buổi tọa đàm của một giáo sư nổi tiếng. Bài giảng của vị giáo sư này hài hước, dí dỏm nên có không ít người đến nghe.

Tiêu Trình khó khăn lắm mới giành được một chỗ ngồi, không cùng khu vực với bạn cùng phòng. Bên cạnh cậu là một nữ sinh viên xa lạ.

Trước khi tọa đàm bắt đầu, nữ sinh đó luôn dán mắt vào điện thoại, mãi đến khi tọa đàm sắp kết thúc thì cô ấy mới ngẩng đầu lên.

Tiêu Trình vô tình liếc sang thì phát hiện biểu cảm của cô ấy lại vô cùng dữ tợn, hốc mắt cũng đỏ hoe.