Chương 43

Không xa đó, có mấy chiếc xe tải cỡ lớn đỗ lại, hơn mười người đàn ông cao lớn, mặc áo mưa, đang dùng xẻng công binh xử lý những tảng đá vụn trôi xuống từ sườn núi.

"Đại ca!"

Một người đàn ông tóc ngắn màu hạt dẻ trông thấy họ, vội vàng dừng tay chạy tới, đôi mắt màu nâu dịu dàng không ngừng đánh giá Tang Âm Âm.

Nhìn hắn ta mặt mũi dữ tợn, cơ bắp cuồn cuộn, mà lại mang một vẻ ngoài quá đỗi hiền lành, Tang Âm Âm thoáng chần chừ…

Những ánh mắt sắc bén dán chặt về phía họ.

Mặc cho mưa gió và bóng tối bao trùm, dường như không gì có thể cản trở tầm nhìn của những người đàn ông đó.

Ánh mắt họ hệt như thực thể, quét qua người cô. Trong đó có sự tò mò, kinh ngạc, nhưng cũng có cả những ánh mắt không mấy thân thiện - sự cảnh giác, đề phòng, thậm chí là nguy hiểm.

Cảm giác như đang bị dã thú rình rập trong rừng sâu, khiến sống lưng Tang Âm Âm bất giác lạnh buốt.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Mau làm việc đi, cút xa ra hết cho ông!"

Giọng Nhϊếp Căn đầy khó chịu, nhíu mày thật sâu, vẻ mặt đặc biệt hung dữ.

Tang Âm Âm khẽ kéo ống tay áo hắn:

"Không sao đâu."

Cô hiểu mà.

Nhϊếp Căn là một đại phản diện làm nghề gì đó mờ ám, mấy người đi theo hắn chắc chắn cũng không phải hạng đơn giản. Giống như những con thú hoang trong rừng, bản năng của họ là bài xích những kẻ xa lạ khi xâm nhập vào lãnh địa của mình.

Thật sự không cần phải nổi giận chỉ vì họ nhìn cô thêm hai cái.

Nhϊếp Căn vẫn không vui. Đôi mày đen rậm nhíu chặt, trán hằn lên hình chữ xuyên (川).

Nhưng khi thấy sắc mặt cô ngày càng nhợt nhạt, hắn cũng không nói gì thêm.

Chỉ hừ lạnh một tiếng, liếc sâu vào màn đêm tối mịt, sau đó đưa cô vào trong lều trú.

Chiếc lều này hoàn toàn khác với lều dựng tạm trên quảng trường.

Vật liệu rõ ràng đầy đủ hơn rất nhiều. Ba mặt đều được che bằng tấm pvc cứng, ở giữa còn dùng rèm chắn để ngăn ra từng không gian nhỏ.

Khu vực của Nhϊếp Căn nằm sâu nhất bên trong, có một phòng riêng biệt bằng tấm pvc, có cả cửa ra vào.

Chiếc giường ở đây cũng rộng hơn, cỡ khoảng 1m2, trên đó trải một bộ chăn gối, chính là bộ mà Tang Âm Âm đã từng ngủ trước đó.

"Em nghỉ ở đây đi, bọn họ không dám vào đâu."

Nhϊếp Căn đi ra ngoài một lát, khi quay lại, trên tay đã có thêm hai chiếc thùng gỗ.

Một cái lớn hơn, bên trong đựng ô, nước, bánh mì và một chiếc máy sấy tóc loại nhỏ.

Cái còn lại khoảng hơn ba mươi centimet, được bịt kín. Lớp vỏ ngoài làm từ gỗ, có thể kéo ra.

Khi mở ra, bên trong… là một cục pin sạc dự trữ.