Chương 41

Tang Hoài không giống với Tang Âm Âm. Anh học hành khá tốt, từ cấp hai đã lên thị trấn học ở trường trung học số một. Trong lớp có một người bạn chơi khá thân với anh, sống cùng làng với Nhϊếp Căn. Theo lời cậu ta kể, Nhϊếp Căn quanh năm suốt tháng hành tung quái dị, chẳng bao giờ chơi với đám thanh niên đồng trang lứa trong làng. Mỗi lần mất tích là mất cả mấy ngày liền, sau đó trở về với người đầy máu me, mang theo mấy thứ kỳ lạ.

Kỳ lạ hơn nữa là… vết thương trên người hắn hồi phục cực nhanh.

Có người từng tận mắt chứng kiến hắn bị đánh đến rách đầu trong một trận ẩu đả, vậy mà hôm sau đã khỏi hẳn, không để lại chút dấu vết nào. Hồi phục nhanh đến mức đáng sợ, làm người ta không khỏi suy đoán - hắn có khi nào là một loài sinh vật nào đó trong núi, hóa thành tinh quái hay không?

Tang Hoài vốn không tin mấy câu chuyện ly kỳ truyền miệng ở nông thôn, cũng không muốn nghi ngờ nhân loại tính của Nhϊếp Căn.

Nhưng dù sao thì… anh cũng lớn hơn em gái mình tận chín tuổi, có công ăn việc làm tử tế, thi đỗ đại học, còn Nhϊếp Căn? Từ nhỏ đến lớn không có một công việc chính thức nào, quanh năm chỉ biết lên núi xuống sông, đến bằng cấp cấp hai còn chưa có.

Mặc dù… em gái anh cũng chỉ mới tốt nghiệp cấp ba, hơn nữa còn là một người bị cả làng cho rằng đầu óc có vấn đề, nhưng chuyện nhỏ này, Tang Hoài quyết định chọn lọc mà bỏ qua.

"Anh phản đối thì có ích gì không?"

Con trai út nhà chú Lý Nhị Cẩu bĩu môi, chép miệng hai tiếng, nghe tiếng mô-tô dần xa:

"Bọn họ đi rồi."

Tang Hoài: "…"

Anh bỗng cảm thấy có chút uể oải, buồn bã đưa tay xoa xoa vết thương trên chân:

"Là anh hai vô dụng."

"Anh đúng là vô dụng thật."

Lý Diệp lắc đầu, bồi thêm một câu sắc bén:

"Nếu không nhờ anh Nhϊếp, anh còn mơ được ngủ giường cơ. Mơ nhanh hơn đấy."

Tang Hoài: "…Mẹ nó cậu im miệng đi."

Anh em phân rõ rạch ròi, cậu có hiểu không?

Rất rõ ràng, Lý Diệp chính là không hiểu. Cậu ta càng nói càng hăng.

Mặc dù Tang Âm Âm không phải em gái ruột của cậu, nhưng từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên. Trong lòng cậu, cậu vẫn thấy Nhϊếp Căn không tệ. Ít nhất trong tình cảnh hỗn loạn như bây giờ, một người như hắn còn đáng tin hơn nhiều so với mấy thanh niên sinh viên bình thường như cậu và Tang Hoài.

Đương nhiên, tiền đề là những lời đồn về Nhϊếp Căn đều là giả.

Nghĩ đến đây, Lý Diệp không nhịn được, quay sang nhìn Triệu Tam Báo và Triệu Hổ:

"Này, anh em, hỏi thật nhé, anh Nhϊếp làm nghề gì vậy?"

Vừa nghe hỏi, đám người xung quanh cũng không nhịn được mà dỏng tai lên. Mười dặm tám thôn, Nhϊếp Căn luôn là nhân vật trung tâm của mọi câu chuyện truyền miệng.