Chương 40

Tang Âm Âm chần chừ:

"Có thể không đội không?"

Chiếc mũ bảo hiểm này có một nửa là màu hồng Barbie chói lóa, một nửa là màu tím neon cực kỳ lòe loẹt, lại còn được đính thêm mấy hạt nhũ lấp lánh ở chỗ tiếp giáp.

…Quá xấu.

Nhϊếp Căn nhìn mũ bảo hiểm mà mình đã tỉ mỉ chọn lựa, vẻ mặt đầy nghi hoặc:

"Màu này không đẹp sao?"

Tang Âm Âm: "…"

Cô thầm hỏi 021 trong đầu:

"Nhϊếp Căn bị mù màu à?"

021: "…"

Nó im lặng một lát, như thể đang tra dữ liệu, rồi đáp:

"Không đâu."

…Xem ra, đại phản diện này chỉ đơn thuần là có gu thẩm mỹ rất đặc biệt.

Nghĩ lại, quần áo của hắn dường như chỉ có vài màu sắc cơ bản: đen, trắng, bạc, và rằn ri.

Nhớ đến căn phòng gần như chỉ có ba màu đen – trắng – nâu gỗ của hắn, chẳng có chút hơi thở cuộc sống nào, Tang Âm Âm bỗng nhiên có chút lặng thinh.

Cô lắc đầu, nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm từ tay hắn, miễn cưỡng nói: "Cũng đẹp lắm."

Nhϊếp Căn nhướng mày, bất ngờ cúi sát lại, giọng nói trầm thấp mang theo hơi thở nóng rẫy của đêm mưa:

"Em thích màu gì? Lần sau anh mua cho em cái mới."

Từng chữ hòa cùng tiếng mưa rơi tí tách, khiến giọng nói của hắn mang theo chút gợi cảm khó tả. Hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô, ngưa ngứa.

Tang Âm Âm nhạy cảm với nhiệt độ, nửa bên tai lập tức đỏ ửng.

Nhϊếp Căn tưởng cô sốt cao hơn, liền giơ tay chạm vào trán cô, sau đó cau mày, quay người lao vào màn mưa.

Chẳng bao lâu sau, hắn đội mưa đẩy một chiếc mô-tô trở lại, lấy chiếc khăn đã bẩn quá nửa lúc trước lau sơ qua yên xe.

Nhìn thấy hắn đưa tay ra, Tang Âm Âm không do dự mà trèo lên xe ngay lập tức.

Nhϊếp Căn có hơi tiếc nuối, lặng lẽ thu tay về.

"Hổ Tử và mọi người sẽ ở lại đây. Bên tôi còn ít thuốc hạ sốt, tôi sẽ đưa Âm Âm về trước, rồi quay lại sau."

Hắn khởi động xe, ngừng một lát rồi nói với cha mẹ Tang:

"Bác trai, bác gái, bọn cháu đi trước đây."

Nghe hai tiếng "bác trai, bác gái", tâm trạng cha Tang vô cùng phức tạp.

Ông muốn nói gì đó, nhưng khi thấy ánh mắt dần mơ màng của con gái, cuối cùng lại chẳng thốt lên lời nào.

Ngược lại, Tang Hoài thì vô cùng kích động.

"Tôi phản đối cuộc hôn nhân này!"

Anh bị sốt đến mê man, nhưng vẫn gắng gượng bật dậy, vươn tay về phía Tang Âm Âm với vẻ mặt không cam lòng...

Chỉ mới một đêm trôi qua, tại sao em gái của anh lại tự nhiên có thêm một vị hôn phu thế này?!

Điều kỳ lạ hơn nữa là cả nhà không ai phản đối, ngay cả anh cả cũng không phản đối… Quá bất thường!

Mà đối tượng kia lại chính là Nhϊếp Căn.

Nhϊếp Căn là ai chứ? Không đúng, Nhϊếp Căn có phải con người hay không còn chưa chắc.