Chương 39

Lục Linh Nguyệt cũng cảm thấy cạn lời, nhưng khi nhớ lại những chuyện đã xảy ra gần đây, cô lại thấy lời của ông bà không hẳn là không có lý.

Từ sau khi con gái cô quen biết Nhϊếp Căn, mỗi lần có chuyện, cậu ta đều ra tay giúp đỡ rất đúng lúc. Danh tiếng cậu ta tuy không tốt, nhưng cũng chẳng hề mang lại điềm xấu cho Âm Âm như người ta đồn thổi.

Nếu là trước khi động đất, dù có thế nào cô cũng sẽ không dễ dàng chấp nhận mối hôn ước này. Nhưng bây giờ, một trận động đất kinh hoàng đã xảy ra, tương lai phía trước ai cũng không thể đoán định được. Trong hoàn cảnh hỗn loạn như vậy, một người có thể chỉ huy mọi người dựng lên lều trú ẩn nhanh chóng như cậu ta, đã đáng để tin cậy hơn rất nhiều người khác.

"Haizz…"

Lục Linh Nguyệt thở dài, vẫy tay gọi con gái:

"Âm Âm, lại đây nào."

Tang Âm Âm có linh cảm không lành. Cô cố gắng chống chọi với tác dụng phụ của linh hồn lực, đầu óc choáng váng bước đến chỗ mẹ mình, rồi bị bà kéo tay giữ lại.

Bàn tay mẹ cô khẽ động, viết mấy chữ trong lòng bàn tay cô:

"Con thấy Nhϊếp Căn thế nào?"

Tang Âm Âm: "…"

Cô quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của đại phản diện đang chăm chú nhìn mình.

Cô hơi do dự, nhưng vẫn nói:

"…Cũng tốt lắm."

Đây là lời thật lòng, Nhϊếp Căn đối với cô thật sự rất tốt.

Lục Linh Nguyệt nghe thấy câu trả lời này, trong lòng không khỏi có chút cảm xúc phức tạp. Cô nhìn gương mặt nhợt nhạt của con gái, dáng người nhỏ nhắn mong manh, lại nhìn sang thân hình cao lớn mạnh mẽ của Nhϊếp Căn, khóe môi giật giật, đột nhiên cảm thấy hai người này không hợp chút nào.

Cha Tang hiển nhiên cũng có suy nghĩ giống cô:

"Chuyện đó đã là bao nhiêu năm trước rồi. Bây giờ ai cũng theo đuổi tự do yêu đương, cái gì mà hôn ước từ bé, toàn là mấy tư tưởng phong kiến lạc hậu. Hơn nữa, người ta chưa chắc đã đồng ý đâu. Phải không, Tiểu Nhϊếp?"

Nhϊếp Căn xoa xoa vành tai hơi nóng lên, nắm tay che miệng, ánh mắt có chút bối rối, lắp bắp nói:

"…Tôi, tôi đều được cả."

Tang Âm Âm: "?"

Cha Tang: "…"

Cuối cùng, chiếc giường nhỏ trong lều trú ẩn không dành cho ông bà nội Tang, mà được nhường cho Tang Hoài và cậu con trai út nhà chú Lý Nhị Cẩu ở sát vách.

Vết thương ở chân của Tang Hoài khá nghiêm trọng, lại bị nhiễm lạnh, nên bắt đầu sốt nhẹ.

Con trai út nhà chú Lý Nhị Cẩu năm nay mười chín, là bạn học của Tang Hoài. Lúc chen lấn đẩy xô trước đó, cậu ta vô tình bị đập đầu, chảy rất nhiều máu. Giờ tuy đã cầm máu nhưng vẫn chưa thể tỉnh táo hoàn toàn, còn hơi choáng váng, không thể tự đứng dậy được.

Còn về phần Tang Âm Âm, Nhϊếp Căn nói hắn có mấy người anh em đang ở gần đó, cũng dựng một cái lều nhỏ có giường và chăn, có thể đưa cô qua đó nghỉ ngơi.

Tang Âm Âm trong lòng vô cùng phản đối.

Cô nhìn đại phản diện với đôi mắt hơi đỏ lên vì máu tụ, linh cảm mách bảo rằng chuyến đi này có vô cùng nguy hiểm. Nhưng cô không có quyền lựa chọn, vì hậu quả của việc lạm dụng linh hồn lực đã khiến cô bắt đầu phát sốt.

Bên ngoài cơn mưa đã nhỏ bớt.

Nhϊếp Căn rút ra một tấm bạt nhựa, động tác thành thạo trùm cả người cô lại, sau đó không biết từ đâu lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm nhỏ, giơ tay định đội lên đầu cô.