Chương 38

"Âm Âm, đó là tác dụng phụ sau khi sử dụng linh hồn lực."

021 lập tức nhắc nhở, giọng nói gấp gáp:

"Cô cần nghỉ ngơi ngay, uống nhiều linh tuyền thủy vào."

Tang Âm Âm cắn chặt môi, cố gắng giữ vững hơi thở, tay vịn vào tấm bạt nhựa, ép mình phải bình tĩnh lại.

Nhưng Nhϊếp Căn đứng bên cạnh đã nhìn ra điều bất thường.

Hắn nhíu mày, đôi lông mày sắc bén như lưỡi dao. Một tay tùy ý vươn ra, chọc nhẹ vào vai cô.

Lực đạo tuy không mạnh, nhưng lại đủ để phá tan chút cân bằng mà cô đang gắng sức duy trì.

Cơ thể Tang Âm Âm chao đảo, suýt nữa ngã quỵ xuống đất.

"…"

Ngón tay cô siết chặt lấy khung thép bên cạnh, xoay đầu nhìn sang đại phản diện, ánh mắt có phần nghi hoặc. Lọn tóc dài ướt sũng rũ xuống bên tai, đôi mắt trong veo, ngây thơ đến mức khiến người khác không nỡ rời đi.

Nhϊếp Căn vô thức siết chặt lòng bàn tay, đầu ngón tay lướt qua chiếc răng nanh sắc nhọn. Hắn làm bộ như không có chuyện gì, thu tay về, tùy tiện lau vào quần, giọng nói hờ hững:

"Bảo ông bà em ngủ trên giường nhỏ đi."

Hàng mi Tang Âm Âm khẽ run, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ.

Ông nội cô năm nay gần tám mươi, bà nội cũng đã bảy mươi lăm, tuổi cao sức yếu, không thể thức trắng đêm như đám thanh niên. Cô cũng đã nghĩ đến chuyện để họ ngủ trên chiếc giường nhỏ, nhưng không tiện mở lời.

Dù sao giường và mái lều này đều là do Nhϊếp Căn dựng nên. Nếu không có hắn, cả nhà cô lúc này e rằng vẫn đang dầm mưa.

"Chúng tôi đã già cả rồi, không cần làm phiền đâu."

Bà nội Tang lại cười hiền từ, ánh mắt lấp lánh:

"Giường nhỏ kia xem ra chỉ rộng hơn một mét, Âm Âm, cháu ngủ cùng Tiểu Nhϊếp đi. Nó nhiều dương khí, cháu nhìn xem, mặt mũi trắng bệch cả rồi, chắc lạnh lắm đúng không?"

Tang Âm Âm: "?"

Nhϊếp Căn: "?!"

Tang Hoài / Tang Nam / Cả nhà họ Tang: "…"

Ba của Tang Âm Âm cuối cùng cũng phải lên tiếng:

"Mẹ, mẹ đang nói cái gì thế?"

Bà nội Tang thong thả đẩy gọng kính lão, cười cười:

"A, bọn nó chẳng phải có hôn ước từ bé rồi sao?"

Tang Âm Âm: "???"

Nhϊếp Căn đỏ bừng vành tai, ánh mắt liếc nhìn cô một thoáng, sau đó khoanh tay trước ngực, ra vẻ thờ ơ:

"Chuyện đó… tùy thôi, tôi không quan tâm."

Ông nội Tang cũng bật cười, ánh mắt hiền hòa:

"Chuyện đã lâu như vậy rồi, có còn tính không?"

Lục Linh Nguyệt đứng bên cạnh nghe đến mơ hồ, vội vàng lên tiếng:

"Ba, mẹ, Âm Âm có hôn ước từ bao giờ vậy? Sao con chẳng biết gì cả?"

Cô là mẹ ruột của Âm Âm, nếu con gái có hôn ước, dù chỉ là lời nói đùa, cô cũng phải nhớ chứ!

Bà nội Tang lại chậm rãi kể:

"Con còn nhớ không? Khi trước con cứ nói muốn có một đứa con gái, nên đặc biệt đến chùa cầu phúc?"

"Lúc đó con rút được một lá xăm nhân duyên, nhưng lại là đại hung, đào hoa sát. Con lo lắng lắm, sợ sau này Âm Âm bị lừa tình, lừa tiền."

"Vị trụ trì khi đó bảo ông ấy có thể lưu ý, nếu gặp được bát tự phù hợp thì sẽ tác hợp hôn nhân để hóa giải. Con đã đồng ý rồi mà."

Lục Linh Nguyệt ngẩn người.

Cô chỉ nhớ lúc đó mình thuận miệng nói ra, nhưng không ngờ bố mẹ lại thật sự để bụng.

Bà nội Tang tiếp tục:

"Mệnh cách của Âm Âm đặc biệt, mãi vẫn không tìm được ai hợp bát tự. Sau này, nhà họ Nhϊếp đưa Tiểu Nhϊếp về, cũng lên chùa xin một lá xăm…"

Ông nội Tang lên tiếng, giọng điệu có chút hoài niệm:

"Kết quả cũng là đại hung, Thiên Sát. Thế là ta với chú Nhϊếp liền nghĩ, không bằng lấy độc trị độc, rồi quyết định luôn chuyện này…"

Tang Âm Âm nghẹn lời: "…"

Lấy độc trị độc… ông bà nội có phải quá tùy tiện rồi không?!