Hơn nữa, cứu cô cũng không phải không có cái giá phải trả.
Trong bóng tối, cô có thể cảm nhận rõ ràng cánh tay hắn liên tục bị dòng người đẩy tới đẩy lui.
Nghĩ đến điều này, Tang Âm Âm phủ khăn lên đầu Nhϊếp Căn, sau đó cúi xuống tìm thuốc trong túi.
Cô lấy ra một hộp bột Vân Nam Bạch Dược, kéo tay hắn lại, định xem có vết thương nào không.
Tận thế đã đến gần, những vết thương nhỏ nếu không xử lý đúng cách rất dễ dẫn đến nhiễm trùng nghiêm trọng.
Dưới ánh sáng của đèn pin, cô tỉ mỉ kiểm tra hai cánh tay của hắn, nhưng không hề tìm thấy bất kỳ vết trầy xước nào.
Vì thế, cô dứt khoát nói: "Anh cởϊ áσ ra đi, em kiểm tra xem lưng có bị thương không."
Nhϊếp Căn: "..."
Hắn giật nhẹ khóe miệng, chớp mắt: "Em đang làm gì vậy?"
"Em muốn xem anh có bị thương không."
Nhϊếp Căn nghẹn lời. "Anh da dày thịt thô."
Hắn gỡ chiếc khăn bông trên đầu xuống, nhét lại vào trong túi của Tang Âm Âm, sau đó trầm mặc một lúc, bất ngờ cởϊ áσ ba lỗ, buộc lên hai nhánh cây trên đầu cô, chắn đi những giọt nước mưa vẫn đang rơi xuống.
"Ở đây đợi anh. Anh đi tìm bố mẹ em."
Nhϊếp Căn dứt lời, không để Tang Âm Âm kịp nói lời cảm ơn, cầm theo đèn pin bước vào màn mưa.
Tang Âm Âm dần thích nghi với bóng tối, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào chiếc áo ba lỗ màu đen đang treo lủng lẳng trên cành cây, bặm môi.
Dù cơn gió lạnh ban đêm khiến toàn thân cô run lên, nhưng hai má và trái tim lại ấm áp lạ thường.
Cô nhìn theo bóng lưng của hắn biến mất trong mưa, ngón tay khẽ chạm vào vành tai nóng ran, trong lòng lẩm nhẩm hỏi hệ thống:
"021, tôi có phải bị sốt không?"
"Không đâu."
"Thế sao tim tôi đập nhanh vậy?"
021: "..."
Hệ thống chỉ là một thực tập sinh, không thể trả lời được câu hỏi sâu sắc này.
Vì thế, nó dựa trên dữ liệu phân tích, cố gắng suy luận và đưa ra đáp án:
"Có thể là do trước đó cô đã tiêu hao quá nhiều năng lượng linh hồn, đây chỉ là một trong những di chứng thôi."
Tang Âm Âm như bừng tỉnh ngộ:
"Thì ra là vậy, cảm ơn 021 nhá."
"Không có gì!~"
Ở một góc xa xôi của dòng chảy thông tin, hệ thống nữ phụ pháo hôi số 9678, người đã bị cầm tù trong dữ liệu và buộc phải chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối:
"..."
Hai kẻ này hết cứu rồi.
Tang Âm Âm chờ ở chỗ cũ chưa đầy năm phút, liền thấy một tia sáng từ đèn pin rọi đến.
Nhϊếp Căn bước nhanh trong cơn mưa, phía sau là Tang Hoài mặt mũi lấm lem bùn đất. Vừa nhìn thấy em gái an toàn dưới gốc cây long não, Tang Hoài lập tức thở phào nhẹ nhõm, cả người như được thả lỏng, chân mềm nhũn, suýt nữa ngã sấp xuống.
"Âm Âm, may quá! Em không sao!"
Tang Âm Âm nhìn theo ánh sáng đèn pin, thấy ống quần của anh hai bị rách một mảng lớn, trên bắp chân còn có một vết cắt dài, ngấm nước mưa đến mức cạnh vết thương trắng bệch, mép thịt lật ra, máu thấm đỏ cả giày, nhìn thôi cũng thấy đau.
"Anh hai, chân anh sao thế? Còn bố mẹ đâu?"
Cô lập tức lấy bột thuốc và băng gạc ra, nhanh chóng xử lý vết thương cho anh.
"Hít..."
Tang Hoài đau đến mức hít vào một hơi lạnh, nhưng vẫn cố gắng trấn an cô:
"Đừng lo, mọi người đều không sao. Lúc đó tình huống quá đột ngột, anh sơ ý không trông em kỹ, mẹ sốt ruột đến mức suýt bị dòng người cuốn đi tìm em."
"May mà có anh Nhϊếp cứu em lại."
Hắn ngừng lại một chút, nói tiếp:
"Tiểu Hôi cũng đang ở với tụi anh. Chỗ bọn anh ngồi gần gốc cây, rung lắc dữ dội nhưng không có ai bị thương nghiêm trọng, chỉ là dạ dày khó chịu. Còn anh thì xui xẻo, bị người khác đẩy văng vào chân ghế."
Nghe anh nói vậy, Tang Âm Âm cũng nhẹ nhõm hẳn. Gia đình không sao là tốt rồi.
Cô buộc chặt băng gạc.
Ngay lúc đó, trong màn mưa rào rào, một giọng nói vang lên từ loa phóng thanh...
"Bà con chú ý, xin đừng di chuyển vội! Hệ thống điện sẽ được khôi phục ngay lập tức!"