Chương 30

Còn chàng trai nghèo năm ấy, nay đã trở thành một người lính. Hắn đứng dưới thành, bên cạnh là một nhóm chiến hữu, trong tay cầm súng, nhưng đã mất đi một con mắt và hai ngón tay.

Tên sĩ quan Nhật cười nhạo: "Chẳng phải ngươi đã bị bắn chết ở cánh đồng ngô đêm hôm đó rồi sao? Sao vẫn còn sống? Đúng là một con gián không chết được."

Lúc này, cô tiểu thư mới hiểu, đêm đó anh không thất hẹn, mà là đã mất trí nhớ.

Cô nở nụ cười, sau đó đứng trên tường thành hát khúc nhạc cuối cùng cho hắn.

Nhưng bài hát không phải "Bá Vương Biệt Cơ", mà là "Mẫu Đơn Đình".

Khi khúc ca kết thúc, nàng mặc chiếc áo cưới đỏ thẫm, từ trên tường thành nhảy xuống.

Phượng quan rơi vỡ trên mặt đất, máu đỏ nhuộm thành một đóa mẫu đơn.

Một giấc mộng bi thương khép lại.

Giai điệu hí khúc vang lên, giọng hát mềm mại, nhưng lại chứa đựng nỗi bi ai sâu thẳm.

Xung quanh, tiếng nức nở khe khẽ truyền đến.

Tang Âm Âm ngẩng đầu nhìn, thấy nhiều cô gái đã khóc đỏ cả mắt. Một số chàng trai thì tranh thủ đưa khăn giấy cho người mình thầm mến.

Gió đêm nhẹ thổi qua, ngọn đèn đường tỏa ánh sáng mờ ảo. Một vài con muỗi bay qua bay lại, bụi đường tung lên mịt mù, nhưng cảnh tượng này lại bình yên và lãng mạn đến kỳ lạ.

Tang Âm Âm liếc nhìn đồng hồ - đã tám giờ rưỡi.

Cô có chút lo lắng về tên đại phản diện kia.

Đúng lúc đó, cô nhìn thấy Nhϊếp Căn đang đi từ xa tới.

Tóc hắn ướt đẫm, không biết vì sao lại thay một chiếc quần khác, giữa chân mày mang theo vẻ hung dữ không thể che giấu, trông vô cùng nguy hiểm và khó chọc vào.

Rầm......!

Trên bầu trời, tia chớp lóe sáng, hòa lẫn vào ánh lửa trên màn hình lớn, tạo thành một khung cảnh hỗn loạn đầy bi thương.

Gió lớn gào thét, tiếng sấm đinh tai nhức óc.

Hạt mưa to bằng hạt đậu trút xuống như thác đổ.

Tang Âm Âm lập tức căng thẳng, không chỉ có cô, ngay cả Tang Hoài - người đã nghe về lời tiên đoán kia - cũng chợt thoát khỏi mạch phim, cảm giác bất an dâng trào.

Mưa rơi lộp bộp xuống mặt đất, khiến không ít người xung quanh cất tiếng phàn nàn...

"Sao lại mưa thế này chứ!"

"Phim còn ba mươi phút nữa mà!"

"Thôi bỏ đi, ngược tâm như vậy, không xem nữa, về nhà chơi game sướиɠ hơn!"

Cả quảng trường bắt đầu hỗn loạn.

Tang gia gia nắm chặt tay Tang nãi nãi, hai ông bà không vội đứng dậy, bởi bây giờ người quá đông, vội vã rời đi dễ bị xô đẩy ngã xuống.

"Mọi người đừng hoảng!"

Lục Thừa Diệc lên tiếng, giọng to rõ ràng: "Mấy hôm trước trời cũng mưa, tôi đã lo lắng trước nên mang theo không ít tấm bạt nhựa. Ai giúp tôi một tay dựng lều, chúng ta có thể tiếp tục xem phim!"

"Cậu còn nghĩ xa vậy à, giỏi thật đấy!"

Không ít người nhiệt tình chạy đến hỗ trợ, cũng có người lười phiền phức, quyết định về nhà luôn vì quảng trường cách nhà không xa.

Tang Âm Âm lấy từ ba lô ra ba chiếc ô. Cả nhà có bảy người, hai người một ô, vừa hay có một người không có.

Tang Nam kéo lấy dây dắt của Tiểu Hôi, con chó nhỏ vẫn không ngừng kêu từ nãy: "Anh đi trả chó lại cho anh Nhϊếp đây, em và Tang Hoài dùng chung ô đi."

Tang Âm Âm lập tức giật lại dây dắt: "Anh hai cao quá, đi chung ô với anh chẳng thà để em dầm mưa luôn cho rồi."

Tang Hoài: "..."

Lục Linh Nguyệt vừa bật ô, định nói gì đó, nhưng đột nhiên cảm thấy dưới chân mềm nhũn.

Cha Tang đỡ lấy bà, cả nhà còn chưa kịp phản ứng, đã thấy màn hình lớn trước mặt bắt đầu rung lắc.

"Sao mà rung dữ vậy?"

Có người la lên: "Này, đừng có giẫm lên chân tôi!"

"Tôi không có! Rõ ràng là anh đổ người qua tôi trước! Khoan đã, nhìn bên kia kìa - căn nhà đó... nó đang nứt ra?!"

Không gian lặng đi một giây.

Ngay sau đó...

"ĐỘNG ĐẤT RỒI!!!"

Đèn đường và màn hình lớn cùng lúc tắt phụt, bóng tối nhấn chìm tất cả.

Người xung quanh hoàn toàn hoảng loạn, chen lấn xô đẩy nhau tháo chạy.

Tang gia chọn chỗ ngồi rất tốt, là một góc vắng người, lại gần một gốc cây lớn, chỉ cần ôm chặt lấy thân cây là có thể giữ thăng bằng.