Chương 29

"... Mẹ nó."

Ngay trước khi Tang Âm Âm kịp ngẩng đầu, hắn đã lập tức cởϊ áσ khoác, trùm thẳng lên đầu cô.

Tang Âm Âm: "..."

Cô thực sự đau đến phát khóc, hai cánh tay cũng đau, nhất thời không thể gỡ áo của Nhϊếp Căn ra khỏi đầu. Toàn bộ hơi thở đều bị bao trùm bởi mùi thuốc lá nhàn nhạt, khiến cô cảm thấy ngột ngạt.

Nếu không phải trước đó Nhϊếp Căn thực sự đã đưa cô từ thành phố F về nhà, có khi cô đã nghĩ tên phản diện này không thể chịu nổi nữa mà gϊếŧ người diệt khẩu rồi.

"Anh Nhϊếp, anh có phải... cảm thấy em phiền không?"

Sau một hồi đau đớn, cuối cùng cô cũng cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Cô kéo chiếc áo khoác ra khỏi đầu, ngước mắt nhìn - đối diện là một khoảng trống.

Nhϊếp Căn đã biến mất.

"Gâu~"

Tiểu Hôi quấn quanh chân cô, ngoan ngoãn liếʍ nhẹ ngón tay cô như để an ủi.

Tang Âm Âm: "..."

Cô cúi xuống nhìn mắt cá chân mình, nơi bị in lại dấu tay của ai đó, bỗng cảm thấy tâm trạng có chút hụt hẫng.

Chờ tại chỗ vài phút, Nhϊếp Căn vẫn không quay lại. Tang Âm Âm dặn 021 cảnh giác xung quanh, sau đó lấy một ít nước linh tuyền rửa vết thương, rồi dùng thuốc bột Vân Nam và băng gạc trong ba lô để sơ cứu cho mình.

Những món đồ này vốn đã được cô chuẩn bị từ trước khi ra ngoài, định dùng trong trường hợp khẩn cấp, bây giờ đúng lúc phát huy tác dụng.

Sau khi xử lý xong, cô gọi điện cho Tang Hoài, bị anh trai trêu chọc một trận, rồi được dìu trở lại quảng trường.

Dường như chuyện của cô và Lục Thừa Diệc đã bị bàn tán mấy vòng rồi, bây giờ khi thấy cô quay lại, không ai nói gì thêm nữa. Bà Vương còn nhiệt tình chừa cho cô một chỗ có góc nhìn tốt.

"Làm sao mà ra nông nỗi này?" Lục Linh Nguyệt thấy băng keo cá nhân trên tay con gái, lại thêm băng gạc quấn ở mắt cá chân, bèn hỏi.

"Không cẩn thận ngã ạ." Tang Âm Âm nói, kéo Tiểu Hôi lại gần hơn.

Vợ của Lý Đại Cẩu nhận ra con chó, cười nói: "Ơ, đây chẳng phải là Tiểu Hôi của Nhϊếp Căn sao?"

Sắc mặt Lục Linh Nguyệt lập tức trở nên khó coi. Bà nhớ lại những tin đồn từng nghe về Nhϊếp Căn, giọng nói có chút nghiêm khắc: "Con dắt chó của người ta làm gì?"

Tang Âm Âm vội giải thích: "Lúc nãy nhờ nó giúp đỡ, con định trả lại cho anh Nhϊếp nhưng không thấy anh ấy đâu."

Tang Nam cũng lên tiếng: "Cứ buộc nó ở đây trước đã. Bây giờ nhiều người quá, lỡ nó xổng ra làm bị thương ai thì phiền lắm. Đợi anh Nhϊếp quay lại, con sẽ đem trả cho anh ấy."

Lục Linh Nguyệt hừ một tiếng, không nói gì thêm.

Tang Âm Âm nhìn anh trai cả với ánh mắt biết ơn, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve Tiểu Hôi.

Khi có nhiều người, con chó nhỏ rất ngoan, chỉ lặng lẽ nằm bên chân cô xem phim.

Bộ phim “Chuyện tình trong cánh đồng ngô” không phải là một câu chuyện tình yêu nông thôn hiện đại, mà lấy bối cảnh cuối triều Thanh - đầu dân quốc, trong thời chiến loạn.

Một tiểu thư khuê các từ nhà quan vì tò mò mà giấu tên, trà trộn vào một gánh hát. Ở một vùng quê, cô tình cờ gặp một chàng trai nghèo, một kẻ ngang tàng đầy khí phách.

Tiểu thư ngây thơ bướng bỉnh, chàng trai nghèo cà lơ phất phơ, nhưng cả hai đều yêu thích vở "Bá Vương Biệt Cơ". Qua vài lần diễn chung trên sân khấu, họ từ oan gia trở thành tình nhân. Một thời gian sau, họ thề hẹn bên nhau trong cánh đồng ngô, ước định sẽ sống bên nhau trọn đời.

Chuyện tình này đến đây vẫn còn đẹp đẽ và lãng mạn.

Nhưng cuộc đời vốn không như mộng. Khi chuyện tình của họ bị phát hiện, vị quan kia quyết gả con gái cho một vương gia giàu có. Tiểu thư kiên quyết chống lại, cầu xin chàng trai nghèo đưa mình đi trốn.

Nhưng ai ngờ, đêm đó, chàng trai lại không đến như lời hẹn.

Nhiều năm sau, khi họ gặp lại nhau, cánh đồng ngô ngày xưa đã trở thành bức tường thành cao vời vợi.

Cha cô, vị quan ngày trước, cùng lão vương gia kia đều đã trở thành quá khứ. Thời loạn lạc, cô tiểu thư ngày nào khoác lên người bộ trang phục hí khúc, trở thành hoa đán số một của kinh thành, bị quân Nhật ép đứng trên tường thành ca hát.