“Chuyện tình trong cánh đồng ngô”
"Mẹ kiếp."
Tang Hoài nhịn không được bật ra một câu chửi thề. Đối diện với ánh mắt sắc bén như dao của mẹ, hắn ta dày mặt nói nhất định phải ở lại xem phim.
Tang Nam, người nãy giờ vẫn im lặng, nhớ lại "giấc mơ" của Tang Âm Âm vào buổi chiều, cũng mở miệng: "Mẹ, cứ để cả nhà xem phim xong rồi về. Nếu bây giờ dẫn Âm Âm về, chẳng phải sẽ trở thành tâm điểm cho người khác bàn tán sao?"
Vừa nghe con trai cả lên tiếng, Lục Linh Nguyệt lập tức đổi ý.
Đúng vậy, giờ mà về, đương sự không có mặt, Lục Thừa Diệc thì vẫn còn ở đây, ai biết đám bà tám này sẽ bịa ra chuyện gì về con gái bà? Chi bằng cứ ở lại, xem thử họ còn định nói gì nữa.
"Đi, gọi em gái con về đây xem phim, đừng có trốn sau gốc cây mà khóc nữa." Lục Linh Nguyệt nói.
"Dạ."
Tang Hoài đứng dậy, đi về phía một cây long não ở mép quảng trường. Vừa nãy hắn ta thấy Tang Âm Âm dắt Tiểu Hôi chạy về hướng này.
Nhưng khi đến nơi, lại không thấy ai cả.
Tang Hoài giật mình, đang định gọi người, điện thoại trong túi bất ngờ rung lên.
Hắn ta vừa bắt máy, liền nghe giọng nói hơi khàn khàn của Tang Âm Âm truyền đến:
"Anh hai, em sẽ quay lại trong vòng mười phút... Anh... ưʍ... cứ đợi ở đó."
Tang Hoài cau mày, hình như còn nghe thấy cả tiếng chó sủa.
Hắn ta không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng em gái mình quá đau lòng, nên cứ đứng tại chỗ chờ.
Nhưng hắn ta không ngờ rằng, lúc này trên màn hình lớn bên ngoài đang chiếu bộ phim “Chuyện tình trong cánh đồng ngô”, còn ở một cánh đồng ngô vàng ươm cách đó không xa, Tang Âm Âm đang ngồi bệt dưới đất, trước mặt là một đại phản diện nguy hiểm, hai chân khoanh lại, một tay kẹp điếu thuốc, tay còn lại giữ chặt cổ chân cô.
Đôi mắt sâu thẳm của hắn lấp lánh những tia sáng nhỏ vụn, giọng nói mang theo ý cười nhưng lại ẩn chứa áp lực khó lường:
"Có đàn ông mình thích mà vẫn vuốt ve chó của anh à? Nhận báo ứng rồi chứ?"
Tang Âm Âm: "..."
Cô dứt khoát cúp điện thoại, nước mắt rơm rớm vì đau. Trong lòng hối hận vô cùng, chỉ vì mải chơi với Tiểu Hôi mà không kịp về nhà ngay sau khi cắt đứt với Lục Thừa Diệc, để rồi bị con chó này kéo thẳng vào cánh đồng ngô.
Ai ngờ nó quá phấn khích, chạy quá nhanh, khiến cô bị kéo ngã sõng soài. Cả hai cánh tay đều bị trầy xước, ngay cả má cũng bị cọ xát, trông vô cùng thảm hại.
Nhưng điều tệ nhất là chân phải cô, trong lúc ngã xuống đã bị một tảng đá chặn lại.
Không chảy máu, nhưng lập tức sưng vù - bị trật rồi.
"Đau lắm sao?"
Nhϊếp Căn thấy cô im lặng, chỉ ngồi đó với đôi mắt hoe đỏ, nhẫn nhịn không khóc, trong lòng bỗng dâng lên một cơn bực bội.
Ngón tay thô ráp của hắn nhẹ nhàng lướt qua cổ chân sưng đỏ, chạm nhẹ lên làn da mềm mại, từng chút một.
Tang Âm Âm đau đến mức giật mạnh chân lại, suýt chút nữa đá bay một bên dép.
Hàng mi cô ươn ướt, mắt long lanh ngập nước.
Đầu Nhϊếp Căn ong lên một tiếng, hơi thở đột nhiên trở nên nóng bỏng.
Cảm giác dưới đầu ngón tay lại mềm mại như vậy, giống như có một tia lửa nhỏ vừa bắn tung trong cơ thể hắn.
Bàn tay thô ráp của hắn nắm lấy cổ chân sưng tấy, dùng lực xoa bóp mạnh mẽ.
Tang Âm Âm đau đến mức linh hồn muốn bay lên trời, nghẹn ngào rên lên: "Anh Nhϊếp, đừng bóp nữa, đau lắm..."
Lời vừa dứt, tia lửa kia bùng nổ.
Điếu thuốc trong tay Nhϊếp Căn rơi thẳng xuống đất.
Hắn run lên một chút, như bị điện giật, sau đó đột ngột đứng bật dậy.
Nhưng vì động tác quá mạnh, hắn quên mất tay vẫn còn đang nắm lấy cổ chân cô.
Vì thế, trong khoảnh khắc hắn đứng lên, có những thứ không nên nhìn, cũng không nên thấy - mơ hồ lướt qua trong tầm mắt hắn.
Hàng lông mày giật mạnh, toàn bộ cảm giác trên cơ thể như đổ dồn về một điểm.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua quần mình, rồi đột ngột bật ra một câu chửi...