Chương 27

Không phải lúc nào cũng chỉ có cô bám lấy anh sao?

Nhưng lời này vừa thốt ra, không chỉ những người xung quanh xôn xao, mà ngay cả bố mẹ Tang cũng lộ vẻ giận dữ. Trước mặt họ, cô gái nhỏ như bị đả kích nặng nề, đến mức không đứng vững.

Bàn tay trắng nõn yếu ớt của Tang Âm Âm nắm lấy thân cây liễu bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp đầu tiên là tái nhợt, sau đó đỏ bừng lên.

Mái tóc đen bên thái dương bị mồ hôi làm ướt, đôi mắt hoe đỏ, hàng mi dài rung rung, đọng lại giọt lệ trong suốt, mong manh đến đáng thương.

"Hóa ra... tất cả chỉ là em đơn phương tưởng tượng."

Đôi môi nhạt màu của cô khẽ run rẩy, ánh mắt nhìn Lục Thừa Diệc vừa kiên quyết, vừa thất vọng, xen lẫn chút lưu luyến và cầu xin.

Lần đầu tiên, cô gọi tên anh...

"Lục Thừa Diệc."

"Từ nay về sau, cứ coi như Tang Âm Âm chưa từng quen biết anh."

Bầu trời ở làng quê tối muộn hơn thành phố.

Dù hôm nay thời tiết không tốt, nhưng vẫn có thể thấy vài tia hoàng hôn len lỏi qua tầng mây, chiếu xuống giữa hai người họ, như một ranh giới rõ ràng giữa hai bờ chiến tuyến.

Khung cảnh này, cộng thêm gương mặt điển trai của nam chính và vẻ đẹp mong manh của nữ chính, khiến cho tất cả những người xung quanh như đang xem một phân cảnh trong bộ phim truyền hình đầy kịch tính.

Không xa đó, một người đàn ông cao lớn lặng lẽ quan sát tất cả.

Đôi mắt đen thẫm của hắn lướt qua gương mặt đỏ bừng của Tang Âm Âm, dừng lại trên đôi mắt ngấn lệ, sâu trong đáy mắt dâng lên một cơn sóng tối tăm khó tả.

Nhϊếp Căn liếʍ nhẹ răng nanh, thả lỏng bàn tay đang giữ con sói nhỏ. Ngón tay thô ráp gõ nhẹ lên đầu nó, giọng trầm thấp như lửa bốc lên từ hầm lưu huỳnh:

"Đi."

Tiểu Hôi "gâu" một tiếng, lao vυ"t về phía hai người, chắn trước mặt Tang Âm Âm, sủa điên cuồng về phía Lục Thừa Diệc.

Tang Âm Âm vốn đang băn khoăn không biết nên kết thúc màn kịch cẩu huyết này thế nào, thấy vậy liền cúi xuống kéo lấy sợi dây trên cổ Tiểu Hôi, chỉ để lại cho Lục Thừa Diệc một bóng lưng kiên quyết.

Nhϊếp Căn ánh mắt thâm trầm, bước chân lặng lẽ theo sau.

Lục Thừa Diệc vẫn đứng dưới gốc liễu, ngây ngốc nhìn ánh hoàng hôn từ chân trời dần dần tan biến.

Hắn ta nhìn về phía Tang Âm Âm rời đi, trong lòng có chút trống trải khó hiểu. Sau lưng, tiếng bàn tán của đám đông ngày một lớn...

"Ôi chà, thằng nhóc nhà họ Lục hối hận rồi nhỉ? Âm Âm đầu óc có hơi chậm chạp, nhưng vừa si tình lại tháo vát, xinh đẹp như thế còn muốn gì nữa?"

"Tôi đã biết trước chẳng có kết quả tốt đâu. Rõ ràng thằng bé không thích con bé. Lăng Tử, con gái bà cuối cùng cũng thông suốt rồi nhỉ? Nhà tôi cũng có thằng con trai, hay là để tụi nó thử xem?"

"Ôi dào, chị Lý à, con chị là sinh viên đại học, còn đang làm việc trên thành phố mà? Tôi không nói Âm Âm không tốt, nhưng hai đứa nó hình như không có chung đề tài để nói chuyện..."

"Đúng đó, đẹp thì sao chứ? Chẳng phải đã từng bỏ trốn theo đàn ông rồi à?" Một người đàn ông trung niên tặc lưỡi.

"Thời đại này là thế kỷ 21 rồi! Ai mà chưa từng thích nhầm vài thằng tra nam? Hưởng thụ sự đối tốt của con gái nhà người ta xong thì phủi tay, tôi thấy Lục Thừa Diệc cũng chẳng tốt đẹp gì!" Một cô gái trẻ tức giận nói.

Lục Thừa Diệc nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức đen lại.

Hắn ta vốn định đi tìm Tang Âm Âm, nhưng bây giờ lòng tự tôn cũng bị kí©h thí©ɧ, ánh mắt lạnh lùng quét qua người vừa nói, trong lòng cười lạnh...

Cứ đợi đấy.

Tất cả cứ đợi đấy.

Tang Âm Âm, em dám bôi nhọ tôi? Chờ đến khi tận thế thực sự ập đến, đừng có mà chạy đến cầu xin tôi giúp đỡ!

Bị Lục Thừa Diệc làm ầm lên một trận, Lục Linh Nguyệt cũng định đưa Tang Âm Âm về sớm, nhưng đúng lúc đó, bộ phim bắt đầu chiếu.

Tang Hoài liếc nhìn tiêu đề phim tối nay...