Tang Âm Âm bị đánh đến phát khóc, nước mắt rơi lã chã.
Hiện tại cảm giác đau đớn của cô vô cùng nhạy bén, bị đòn thực sự rất đau. Khóc một lúc lâu, Lục Linh Nguyệt cũng không đành lòng, nhốt cô vào sân, còn dặn Tang Hoài canh chừng, không được cho ra ngoài.
"Đừng có khóc nữa, khóc giả tạo quá đi, mẹ còn chưa dùng sức đâu."
Tang Hoài khoanh tay trước ngực, hừ lạnh: "Gan em to thật đấy, lần sau còn dám bỏ nhà đi nữa không?"
Tang Âm Âm nằm bò trên ghế trúc, không trả lời mà đột nhiên hỏi: "Anh hai, lúa nhà mình đã bán chưa?"
"Chưa, mấy ngày nay mưa lớn quá. Bố nói nếu mai tạnh thì sẽ mượn xe chú Lý bên cạnh để chở lên trấn bán. Sao thế?"
"Ô."
Còn chưa bán thì tốt, tối nay động đất sẽ xảy ra. Nhà cô trồng không ít lúa, số lượng thu hoạch cũng đủ ăn trong thời gian dài.
Thấy cô lại im lặng, Tang Hoài bực bội dùng chân chà chà xuống đất: "Rốt cuộc mấy ngày qua em đã làm gì? Ngay cả anh hai cũng không thể nói à?"
Khoảng cách tuổi tác giữa hai anh em không lớn, lúc nhỏ Tang Âm Âm rất ngoan, chỉ cần có đồ ăn là cái gì cũng chiều theo anh. Sau khi Tang Hoài lên đại học, thời gian hai người gặp nhau ít hơn, nhưng mỗi lần về nhà, em gái vẫn dính lấy anh như trước. Thế nhưng dạo gần đây, cô lại thay đổi quá mức bất thường.
Nghe anh hai hỏi, Tang Âm Âm lặng lẽ nhìn anh hồi lâu.
Ánh mắt của cô khiến Tang Hoài cảm thấy khó chịu.
"Em mơ thấy một giấc mơ." Cuối cùng, Tang Âm Âm lên tiếng. "Em mơ thấy tối nay sẽ có mưa lớn, sau đó là động đất."
Tang Hoài: "?"
"Thật đó, em còn mơ thấy đây là một trận động đất trên phạm vi toàn cầu, chết rất nhiều người. Anh hai..."
"Thôi thôi thôi, dừng lại đi." Tang Hoài bất đắc dĩ liếc cô một cái. "Những lời này tốt nhất đừng nói trước mặt mẹ, anh không muốn mất đứa em gái duy nhất sớm đâu."
Tang Âm Âm: "..."
Cô lườm Tang Hoài đầy ai oán: "Anh không tin à? Vậy cá cược đi? Anh cứ chờ đến chập tối. Hôm nay là thứ Bảy, làng mình sẽ chiếu phim ngoài trời, bộ phim có tên ‘Chuyện tình trong cánh đồng ngô’, đến giữa phim trời sẽ bắt đầu mưa lớn. Nếu sai, em đưa anh hết tiền trong quỹ riêng của em."
Tang Hoài lập tức hứng thú: "Quỹ riêng của em có bao nhiêu?"
Tang Âm Âm mặt không đổi sắc: "Một trăm."
Tang Hoài bật cười: "Được, đến lúc đó đừng có mếu nhé."
Phim chiếu ngoài trời ở làng có thời gian cố định, mỗi thứ Bảy lúc bảy giờ tối. Để giữ bí mật, chỉ khi bắt đầu phát sóng người ta mới biết phim gì. Bây giờ mới mười một giờ sáng, Tang Âm Âm không thể nào biết trước được.
Để xoa dịu bầu không khí trong nhà, Tang Hoài còn đem chuyện này kể cho Tang Nam nghe.
Tang Âm Âm mặc kệ anh trai. Đợi đến khi cơn đau dịu bớt, cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ, tiện thể giặt luôn áo sơ mi của Nhϊếp Căn.
Nhưng ở nhà không tiện phơi đồ của đàn ông, cô đành tạm thời cất nó vào không gian.
Nằm trên giường, cô lấy điện thoại Nokia ra, không ngờ pin vẫn còn đầy.
Trong phần tin nhắn có hai dấu chấm đỏ.
Cô nhấn vào xem, người gửi là Nhϊếp Căn, nội dung chỉ có vài chữ:
"Bác sĩ nói em không có vấn đề gì, đưa em về nhà rồi. Có chuyện gì thì tìm Tử Xà."
Tim cô chợt ấm áp. Cô mở danh bạ, chần chừ một lúc lâu, cuối cùng không gọi mà chỉ nhắn một tin:
"Tối nay làng em chiếu phim, anh có về xem không?"
Sau khi gửi tin nhắn đi, Tang Âm Âm đột nhiên thấy căng thẳng, đầu ngón tay chạm trên màn hình hồi lâu. Cuối cùng, một tin nhắn phản hồi được gửi tới, chỉ vỏn vẹn hai chữ:
"Đợi anh."
Trong đầu cô như vang lên tiếng cười trầm thấp, quyến rũ của Nhϊếp Căn.
Mặt cô đỏ lên, lập tức thoát khỏi hộp thư, chuyển sang xem tin tức xã hội......
#Lũ lụt ở tỉnh H#
#Sân bay Tô Thành bị nhấn chìm#
#Chuyên gia dự đoán ba ngày tới không có mưa lớn#