Chương 22

Tử Xà nhíu mày, cũng theo sau cô.

Ra khỏi sân, Tử Xà mới lạnh lùng nói: "Trường Nguyệt là đàn ông."

Tang Âm Âm kinh ngạc.

"Là con trai?" Cô hoàn toàn không nhìn ra.

Có lẽ biểu cảm của cô quá mức ngạc nhiên, Tử Xà khẽ mềm giọng, "Ừ, cậu ta rất thích những cô gái trông ngây thơ, dễ lừa như em. Cậu ta giỏi giả vờ ngoan ngoãn, biết cách nũng nịu, nhưng bản chất chính là một con chó điên. Cô gái nào thân thiết với cậu ta cũng không có kết cục tốt đẹp gì đâu. Em nên tránh xa cậu ta ra thì hơn."

Tang Âm Âm vội nói: "Cảm ơn chị."

"Không cần cảm ơn."

Tử Xà lại khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt, đôi môi đỏ tươi hơi nhếch lên. Cô ta liếc Tang Âm Âm từ trên xuống dưới, sau đó quay người rời đi.

"Tôi chỉ không muốn thấy Trường Nguyệt bị lão đại đánh chết nên mới nhắc nhở em vài câu thôi. Đừng tự mình đa tình, làm ra vẻ khiến người ta ghét như vậy."

Tang Âm Âm: "..."

Nói kiểu này, cô còn chẳng dám hỏi chuyện của Nhϊếp Căn nữa.

021 lén lút kiểm tra chỉ số hảo cảm của Tử Xà đối với Tang Âm Âm, sau đó nhỏ giọng nhắc nhở: "Âm Âm, thật ra Tử Xà không ghét cô đâu, chị ấy chỉ là kiểu ngoài lạnh trong nóng thôi."

Tang Âm Âm thở dài, nghiêm túc nói: "Tôi chỉ đang nghĩ xem, rốt cuộc Nhϊếp Căn là thủ lĩnh của tổ chức tội phạm quy mô cỡ nào."

Một đám đàn em nhìn dữ dằn, xuất quỷ nhập thần, sống ở vùng quê ven núi, nhìn có vẻ nghèo khó nhưng lại là lão đại, mở miệng là "muốn chết à"… Đúng là khả nghi quá mức.

021: "..."

Nó im lặng hai giây, sau đó đột nhiên vui vẻ reo lên: "Ồ, Âm Âm, cô vừa đạt được một thành tựu đấy!"

Tang Âm Âm mắt sáng rực: "Thành tựu gì? Đổi được điểm không?"

Bây giờ cô chỉ còn đúng năm điểm, lát nữa còn phải đăng bài cảnh báo nữa, đúng là nghèo đến mức trắng tay.

021 lập tức chiếu thành tựu ra trước mắt cô.

Trước mắt Tang Âm Âm chợt lóe sáng, một tấm bảng quen thuộc hiện ra.

Trên đó lấp lánh ánh vàng, hai hình người que nhỏ kéo một tấm biểu ngữ, trên đó ghi......

[Chúc mừng bạn đạt được thành tựu cấp D – Người phụ nữ trong nhà của lão đại.]

[Đã tự động chuyển đổi thành thẻ thành tựu cấp D.]

Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ:

"Lão đại xưa nay không gần nữ sắc, vậy mà dạo gần đây trong nhà lại có một người phụ nữ xuất hiện, tôi và các anh em đều kinh ngạc đến không nói thành lời!"

"Hướng dẫn sử dụng thẻ thành tựu: Kỹ năng chủ động, sử dụng một lần rồi hỏng. Khi kích hoạt, hãy hô lớn ‘Tôi là người phụ nữ trong nhà lão đại’, có thể gây chấn động tinh thần cho kẻ địch trong phạm vi 100 mét, khiến bọn chúng sững sờ trong 66 giây, trong thời gian đó hoàn toàn mất đi khả năng tấn công."

Tang Âm Âm: "???"

Cô không ngờ 021 lại là một hệ thống có mang theo kỹ năng tấn công!

Mặc dù thành tựu này thực sự khiến người ta cạn lời, nhưng đây lại là một thẻ khống chế phạm vi hiếm có, dù là để tự vệ hay đối phó với đợt côn trùng tấn công trong tương lai cũng đều rất hữu ích.

Chỉ là... cách sử dụng và hiệu ứng của nó cũng quá mức xấu hổ rồi chứ???!!!

Mang theo tấm thẻ kỹ năng đầy mơ hồ, Tang Âm Âm trở về nhà và ăn một trận đòn no nê.

"Con chết ở đâu rồi hả, con nhóc này, con muốn chọc mẹ tức chết à?!"

Lục Linh Nguyệt thực sự giận điên người, túm lấy cánh tay của Tang Âm Âm, dùng roi mây quất xuống mông cô.

Lần này, ngay cả ông bà nội và bố Tang, những người vốn luôn che chở cô, cũng không lên tiếng ngăn cản. Còn anh cả Tang Nam đứng một bên, dù không nỡ nhưng cũng chẳng thể nói gì, dù sao em gái đã bỏ nhà đi nhiều ngày, lại còn đi cùng một người đàn ông, danh tiếng xem như đã mất sạch.

Bọn họ không để tâm đến danh tiếng, nhưng thực sự lo lắng cô sẽ bị bắt nạt bên ngoài. Không chỉ cha mẹ cô, mà ngay cả Tang Hoài cũng mất ngủ nhiều đêm liền, ông bà nội thì chạy khắp thị trấn để tìm cháu gái, chỉ trong vài ngày, ai nấy đều tiều tụy hẳn đi.