Chương 19

Trên gương mặt cương nghị của anh, mồ hôi lấm tấm, hàng chân mày nhíu chặt, như thể vừa trải qua một cơn ác mộng khủng khϊếp.

"Cộc cộc cộc..."

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa cùng những bước chân vội vã.

Mấy người lính trẻ ướt nhẹp từ đầu đến chân bước vào phòng, trên mặt và quần áo họ vẫn còn vương lại những giọt nước mưa.

"Mưa to quá, tập luyện cũng không tiện."

"Mau lau người đi, Tiểu Băng, tóc cậu rối như tổ quạ rồi đấy, hôm qua tắm mà quên gội đầu hả? Hahaha!"

"Suỵt, nói nhỏ thôi, trung đội trưởng còn đang nghỉ ngơi."

"Ồ ồ, quên mất."

Giọng nói trầm xuống đôi chút, nhưng ngay sau đó...

"Ầm...!!"

Một tia sét dữ dội giáng xuống, ánh chớp xé toạc bầu trời, rung chuyển cả cửa kính.

Đôi mắt của Thiệu Phi Việt lập tức bật mở.

Ánh đèn huỳnh quang trên trần phản chiếu vào đôi đồng tử tối sầm của anh.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, anh dường như nhìn thấy những ngọn đèn này đang đong đưa dữ dội, ngay trước khi sụp đổ.

"Trung đội trưởng! Anh tỉnh rồi à? Thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Lý Băng vui vẻ nhoẻn miệng cười với anh, trong đôi mắt đen tràn đầy sự tin tưởng.

Nhưng ngay giây sau, hình ảnh trong đầu Thiệu Phi Việt vụt hiện lên...

Thằng nhóc này…

Trong cơn động đất dữ dội, cậu ta liều mạng cứu anh, nhưng cuối cùng lại bị vùi dưới lớp bê tông, đôi mắt vô hồn trống rỗng, cả người đẫm máu…

Một luồng ớn lạnh từ sống lưng lan thẳng lên óc.

Cơn ác mộng vừa rồi… chân thực đến đáng sợ.

Trong mơ, mưa liên tục trút xuống ba ngày liền.

Ngay khi vừa tạnh được nửa ngày, người ta còn chưa kịp thở phào, thì mưa lại tiếp tục trút xuống vào buổi tối.

Và rồi...

Bầu trời đột nhiên sụp xuống, từng tia chớp tím rực sáng, cảnh báo khẩn cấp vang lên, mặt đất tách ra từ sâu thẳm, những tòa nhà sụp đổ như quân bài domino.

Hàng ngàn, hàng vạn con người còn đang ngủ say, bị nghiền nát dưới đống bê tông, tiếng gào thét chưa kịp thoát ra, máu đã nhuộm đỏ mặt đất…

Tim anh đập thình thịch.

"Trung đội trưởng, anh sao thế?"

Lý Băng thấy sắc mặt anh khó coi, liền trêu chọc:

"Chẳng lẽ lại là… muốn tìm bạn gái rồi?"

"Cút, nhìn mặt cậu là tôi đã thấy phiền rồi."

Thiệu Phi Việt càu nhàu, bực bội xoa thái dương, quay đầu nhìn trận mưa xối xả ngoài cửa sổ, tự nhủ...

Chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Mình làm gì mà đến mức bị nó ám ảnh thế này.

Nhưng...

Không chỉ một mình anh nghĩ như vậy.

Đối với hầu hết mọi người, trận mưa lớn đột ngột này chẳng có gì đáng để bận tâm.

Dù sao thì...

Mùa hè mưa to cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, mưa cũng không liên tục, lúc mưa lúc tạnh, chỉ khiến một số chuyến bay và xe khách phải tạm dừng, gây chút bất tiện cho việc đi lại, khiến vài người bực bội.

Nhưng ngoài tàu điện ngầm, tàu hỏa và xe lửa vẫn hoạt động bình thường, không có gì đáng ngại.

Không ai sẽ nghĩ rằng...

Một cơn mưa sáng mùa hè lại liên quan đến động đất, càng không thể ngờ rằng tận thế đang cận kề.

Nếu có ai nói như vậy, họ nhất định sẽ bị mắng là "đồ thần kinh".

Vậy nên, Lục Thừa Diệc căn bản không định cảnh báo ai cả.

Cùng lắm, đến sát ngày, hắn sẽ đăng một bài viết trên mạng, ai có thể thoát được thì tùy vào số phận của họ.

Hiện tại, hắn đã dốc sạch khoản tiền cuối cùng, thuê mấy chiếc xe tải lớn, suốt đêm vận chuyển lô hàng cuối.

Hắn tựa vào ghế, nhìn những thùng thực phẩm và thịt còn sót lại, trong đầu bỗng xẹt qua hình ảnh của một cô gái.

Ba phần giống với người trong lòng hắn...

Tang Âm Âm.

Lục Thừa Diệc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ ra vài phần bực bội.

Con ngốc đó mấy ngày nay không biết chạy đi đâu.

Thậm chí còn dám nói với bố mẹ rằng cô đang ở bên hắn, làm hắn bực mình muốn chết.

Bận ứng phó với bố mẹ cô, còn phải tìm cách kiếm tiền từ chợ đen, mỗi ngày cúi đầu nhìn sắc mặt người khác, sống như một thằng tép riu.

Hắn không biết gia đình Tang Âm Âm sau trận động đất có còn sống không.