Chương 13

"Vậy tôi đi đây. Nếu cô ngủ lại qua đêm, nhớ khóa cửa cẩn thận nhé." Chị gái nói mấy câu khách sáo rồi rời đi.

Ngoại ô toàn là kho hàng, đèn điện sáng trưng.

Bên trong kho có đầy đủ nước, điện, internet, thậm chí còn có một chiếc giường nhỏ, có thể ở lại qua đêm.

Tang Âm Âm đốt một khoanh hương muỗi, trải ga giường ra, ngồi trên cái giường nhỏ, lần đầu tiên cảm thấy cô độc.

Cô ăn nốt chiếc bánh kếp đã mua trên đường, uống hai ly linh tuyền, rồi bắt đầu mua sắm theo danh sách.

Mấy ngày tiếp theo, cô ở lì trong kho, nhận hàng, kiểm hàng, trữ lương thực.

Đến khi đợt hàng cuối cùng đến, cô mệt đến mức không nhấc nổi tay.

Nhét nốt thùng nước 10 lít cuối cùng vào không gian, cô xoa trán: "021, hôm nay ngày bao nhiêu rồi?"

"Hôm nay là ngày 11, còn 3 ngày nữa tận thế sẽ đến."

Tang Âm Âm rên một tiếng, chống người ngồi dậy, gửi tin nhắn về nhà.

Sau đó, cô chi 3 điểm để 021 giả mạo một đoạn ghi hình, cho thấy cô đã rời đi trên một chiếc xe tải lớn.

Cô đói muốn chết, toàn bộ tài sản chỉ còn 5 điểm và 100 tệ.

Trừ đi tiền xe, sáng nay cô vẫn có thể dành 30 tệ để ăn một bữa thật ngon.

Tang Âm Âm cẩn thận đếm từng đồng lẻ còn lại, đầu óc mơ màng vì thiếu ngủ, chậm rãi đi về phía phố ẩm thực gần kho hàng.

Vừa rẽ qua mấy con hẻm, cô đột nhiên trông thấy một nhóm người đàn ông cao lớn, xăm trổ đầy tay, trên tay hình như còn cầm theo vũ khí dài.

Tim Tang Âm Âm giật thót, cô lập tức dừng bước, nấp vội sau một gốc cây lớn, nắm chặt điện thoại, thầm cầu nguyện rằng bọn họ chỉ là đi ngang qua.

"Lô hàng này bán tốt lắm, anh em sắp được ăn ngon uống sướиɠ rồi!" Một gã đàn ông cơ bắp cuồn cuộn cười ha hả, giọng điệu vô cùng đắc ý.

"Mày đắc ý cái gì? Nếu không phải nhờ tầm nhìn của đại ca, thì bọn mình đào đâu ra chỗ làm ăn này?" Một gã khác khinh khỉnh phản bác, sau đó quay đầu về phía người đứng giữa: "Có đúng không, đại ca?"

Cả nhóm vừa trò chuyện vừa tiến đến dưới ánh đèn đường.

Tang Âm Âm len lén nhìn kỹ hơn, phát hiện bọn họ tổng cộng bảy người, tay lăm lăm gậy sắt rỉ sét, trên đó còn dính máu, trên người đều xăm kín hình, cổ đeo dây chuyền bạc to bản, có kẻ trên mặt còn mang theo vết sẹo, cả người toát ra sát khí đậm đặc.

Và ở giữa nhóm người đó...

Người đàn ông được họ vây quanh chính là Nhϊếp Căn.

Hắn mặc một bộ đồ thoải mái hơn, quần rằn ri, áo ba lỗ ngắn tay, một bên tai đeo khuyên bạc, dưới ánh đèn đường, cả người toát lên khí chất ngang tàng bất cần.

Trong tay hắn xách theo một cái bao tải, bên trong phồng lên, có thứ gì đó bị nhét đầy vào trong. Thậm chí, Tang Âm Âm còn thấy máu tươi nhỏ giọt từ trong bao tải xuống.

Sắc mặt cô tái nhợt, vô thức nấp sâu hơn, không ngờ chỉ trong chớp mắt, bóng dáng người đàn ông kia đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt.

"Này."

Một giọng nói vang lên ngay sau tai, khiến Tang Âm Âm giật nảy mình, nước mắt lưng tròng quay đầu lại.

Nhϊếp Căn bất đắc dĩ ném chiếc bao tải xuống, trong túi lộ ra một con rắn đã chết, sau đó giơ bàn tay to lớn lên, nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, khóe môi nhếch lên:

"Gặp anh là em lại khóc à?"

Tên phản diện cười như đang trêu chọc, nhưng Tang Âm Âm thầm nghĩ - còn không phải là bị anh dọa cho sợ sao?!

Cô cụp mắt, cố nhịn nước mắt lại.

Nhưng ngay giây tiếp theo...

Ngón tay thô ráp của Nhϊếp Căn đã lướt qua khóe mắt cô.

Lớp da mỏng ở khóe mắt bị hắn nhẹ nhàng chạm vào, vậy mà nước mắt cô lại càng rơi dữ dội hơn.

Nhϊếp Căn nhướng mày, đầy vẻ khó hiểu: "Sao lại khóc dữ hơn nữa rồi?"

Vừa nói, hắn vừa giơ tay lên lần nữa.

Tang Âm Âm vội tóm lấy cổ tay hắn, nhỏ giọng cầu xin: "Anh Nhϊếp Căn, gió thổi vào mắt em thôi, sắp hết rồi."

Mấy ngày nay sống trong kho hàng, cô uống toàn linh tuyền, cứ tưởng sẽ bổ sung thể lực, nhưng ai ngờ da lại ngày càng mịn màng, trắng nõn, đến mức chỉ chạm nhẹ cũng sẽ để lại dấu vết đỏ. Ngay cả tuyến lệ cũng nhạy cảm hơn, trước kia bị cắt giấy vào tay còn chịu được, giờ thì chỉ cần lột băng keo mạnh một chút cũng thấy đau đến khóc.