Tôi ngắm nó, ngẩn người trong giây lát, chợt nhớ về căn nhà cũ của chủ nhân, nơi tôi từng ở tận mấy năm cho đến khi bị chính chủ nhân đuổi đi để nhường chỗ cho cậu bạn trai bé bỏng của anh ấy - bỗng nhận ra căn nhà đó dần mờ nhòe đi, chẳng thể nhớ rõ.
Dù sao nhớ lại chỉ toàn ký ức đau lòng.
Sót lại trong ký ức là viện nghiên cứu, nơi mà tôi bắt buộc phải cư trú sau khi ra khỏi căn nhà đó và bị tước bỏ mọi cảm xúc. Tuy không muốn nhớ đến lắm, nhưng dẫu sao cũng là cột mốc quan trọng của cuộc đời, không nhớ cũng không được.
Cột mốc gì nhỉ? Chính thức trở thành cỗ máy mất nhân tính sao? Haha.
Ổn thôi, giờ thì tôi chẳng liên quan gì đến cái mớ đó nữa.
“Tri Nhạc ơi.” Ngón tay ấm áp của Ôn Thần Duệ lướt qua đuôi mắt tôi “Sao lại khóc rồi?”
Tôi ngẩn người, chẳng biết từ bao giờ đôi mắt lại cay xè, ứa ra hai giọt lệ.
Đúng ha, giờ tôi có cảm xúc rồi, xúc động mà khóc là chuyện quá bình thường.
“Hạnh phúc quá nên em khóc đó.” Tôi cố cười một cách cứng nhắc “Em không nghĩ là sẽ có người tốt bụng đem em về nhà. Nếu anh không đến, chắc em phải đi nhặt rác và kiếm thức ăn ở bãi phế liệu, hoặc nhịn đói thêm mấy ngày. Có khi nào em đói quá rồi biến thành bộ xương khô không, haha.”
Nhìn vẻ mặt phức tạp của Ôn Thần Duệ, tôi mới biết câu đùa của mình không hài, ngay lập tức nín miệng.
“Anh không thích hả?” Tôi hơi lo lắng “Xin lỗi, nếu biết anh khó chịu thì em không nên đùa như vậy.”
“Ừm, lần sau đừng có đùa như thế.” Ôn Thần Duệ xoa đầu tôi “Có anh ở đây, em sẽ không bị biến thành bộ xương đâu.”
“Còn nữa, không được ăn bánh từ người lạ, không được đi theo người lạ. Hên cho em anh là người tốt đó, gặp kẻ khác dụ em bắt em về là bán em đi đó nghe chưa Ôn Tri Hạ tám tuổi.”
Bước vào nhà, tôi lúng túng đứng trên thảm chùi chân, nhìn cái sàn sạch sẽ bóng loáng rồi nhìn lại đôi chân dơ hầy của mình, rụt rè không dám giẫm xuống.
Cuối cùng là Ôn Thần Duệ bế tôi lên bước vào trong.
Anh tự tay tắm rửa cho tôi, để tôi ngâm mình trong làn nước nóng ở bồn tắm lớn, rồi dùng bông băng thuốc đỏ khử trùng sạch sẽ, băng bó cẩn thận mọi vết thương trên người tôi.
Tắm rửa xong, bụi bẩn trên người được gột rửa, mái tóc đen được chải chuốt, tôi trở thành một cục bông thơm tho trắng trẻo xinh giai.
Ôn Thần Duệ véo má tôi, hài lòng gật đầu, kéo tôi ngồi xuống để anh sấy khô mái tóc ướt.
Đến khi làm xong, dì giúp việc đã nấu cả một bàn đồ ăn nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút.