Chương 3

Vết bẩn trên người tôi dính vào vạt áo của người đàn ông. Anh ta có vẻ không để ý đến điều đó vì bị chấn động mạnh bởi hành động của tôi.

Mấy giây sau, anh ta cẩn thận ôm tôi lên rồi đi về phía chiếc xe hơi đen bóng dừng trước cổng bãi phế liệu.

Trên chiếc xe hơi, người tài xế ngồi ghế lái dè dặt nhìn tôi đang ngồi gọn trong lòng người đàn ông, khẽ ho khan rồi lên tiếng:

“Cậu chủ, người thanh niên này là…”

“Mới nhặt được.” Anh dùng khăn ướt lau sơ qua vết thương trên chân tôi, trả lời ngắn gọn.

Tài xế ngơ ngác.

Mười phút trước tự dưng cậu chủ bắt dừng xe lại trước cổng bãi phế liệu, mở cửa xe rồi đi thẳng vào nơi bẩn thỉu hỗn tạp đó, mười phút sau trở ra lại ‘nhặt’ thêm được một người chẳng hiểu từ đâu chui ra.

Xe mở điều hoà mát rượi, chuyển động cực êm, radio phát ra mấy bài nhạc không lời nhẹ nhàng. Ngực người đàn ông này thật lớn, thân nhiệt rất ấm áp, tôi dựa vào anh ta một chút mà không kiềm được dần thϊếp đi.

Chẳng biết sao lại mơ về mấy ngày trước.

Chiến trường khốc liệt, khói lửa bốc lên rực cháy cả một vùng trời. Khi cơn mưa axit cuối cùng kết thúc thì chỉ còn đọng lại những mảng tàn tích cháy đen, xác trùng tộc nằm chồng chất lên nhau với những chất nhầy xanh vung vãi ghê tởm, những cỗ máy vỡ vụn rải rác xung quanh. Trận chiến đã kết thúc với sự thất bại thảm hại của trùng tộc, chẳng còn một mống nào sống sót, các cỗ máy chiến đấu cũng chẳng còn cái nào lành lặn, ngã gục xuống khi đã hoàn thành sứ mệnh.

Một thiếu niên được các chỉ huy con người bao quanh đỡ lên phi thuyền giáp sắt. Thiếu niên ấy xinh đẹp và mong manh như pha lê, khóc thút thít không ngừng được, chóp mũi cùng hai má đều đỏ ửng, yếu đuối như thể sắp tan vỡ. Với vẻ ngoài ấy, chẳng ai ngờ được cậu lại chính là kẻ háo thắng đi đập vỡ trứng trùng tộc, gây lên một trận chiến thảm hoạ tàn khốc giữa trùng Allicimane - một loài trùng vốn dĩ vô hại với những cỗ máy chiến đấu nhận lệnh của loài người.

Hành động ấy của cậu ta chẳng gây được sóng gió gì, bởi những cỗ máy lạnh lẽo kia chỉ là vật vô tri vô giác, có tổn hại nặng nề cũng chẳng ảnh hưởng, mà loài trùng tộc vô hại kia biến mất cũng không ai quan tâm.

Sau khi đạp lên xác máy mà an toàn trở về, cậu ta lại được nâng niu.

Còn tôi thì sao?

À, đằng xa kia, cái vỏ xác hỏng hóc nằm trơ trọi giữa lòng trận chiến, nhìn thảm hại không thể tả ấy chính là tôi.