Chương 21

“À ừm, không hận là đủ rồi.” Thẩm Thiên Hành nhìn cái nhẫn kim cương tôi đeo ngay ngón áp út, khô khốc bảo “...Chúc em cả cuộc đời còn lại đều sống trong hạnh phúc.”

“Cảm ơn anh.”

Tôi rời đi mà không ngoảnh lại, dù biết luôn có ánh mắt ở đằng sau luôn nhìn theo.

Chỉ ba ngày sau, thứ tôi muốn đã đến tận tay.

Ngay lập tức tôi nộp đơn kiện cáo lên tòa, phanh phui cho toàn cư dân trong nước biết việc mà viện nghiên cứu luôn che giấu: Minh Nam - bạn trai cũ của Thẩm Thiên Hành đã cố ý chạy đến phá trứng của trùng tộc, gây ra chiến tranh giữa loài trùng với con người. Tôi gửi đầy đủ bằng chứng, dù có mời luật sư giỏi nhất cũng không thể cãi thắng. Toàn cõi mạng xã hội phẫn nộ, chửi bới mấy ngày đêm liên tục, tất nhiên cũng chửi lây sang Thẩm Thiên Hành. Viện nghiên cứu đành ra mặt đã cắt đứt toàn bộ với Minh Nam, cảnh cáo Thẩm Thiên Hành.

Tòa án đưa ra phán quyết cuối cùng: phạt Minh Nam án chung thân, đồng thời đền bù tổn thất sau chiến tranh, đền tiền cho những nạn nhân và gia đình chịu ảnh hưởng do trùng tộc gây ra.

Thẩm Thiên Hành đăng tin cuối cùng, anh sẽ chịu một phần đền bù thiệt hại, thừa nhận lỗi lầm và gửi lời xin lỗi vì đã nuông chiều và bao che cho bạn trai cũ. Sau đó anh cũng khóa mạng xã hội quyết định chuyên tâm vào nghiên cứu khoa học.

Cả quá trình Thẩm Thiên Hành không hề nhắc tên Minh Nam, ngấm ngầm cắt đứt triệt để.

Trên phiên tòa, Minh Nam run rẩy ngã ngồi xuống, bủn rủn tay chân không đứng dậy nổi. Cậu ta vừa khóc lóc vừa la hét khàn cả cổ họng. Trước khi bị đưa đi, Minh Nam nhìn tôi đầy hận thù, định nói gì đó nhưng cổ họng khản đặc không thốt ra được tiếng nào.

Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ta bị bao vây bởi nhiều cảnh sát, cười mỉa.

Đau thương của tôi, kết thúc rồi.

Rời khỏi phiên tòa, tôi vui vẻ chạy tới ôm chầm lấy Ôn Thần Duệ, người đã sát cánh bên cạnh và giúp đỡ tôi từ lúc đệ đơn kiện đến giờ.

Cũng là chồng sắp cưới.

Ôn Thần Duệ giơ cho tôi xem một bức thư đã bị bóp đến nhàu nát:

“Thẩm Thiên Hành gửi cho em."

“Vứt đi, không đọc.”

Anh cười, hôn một cái lên trán tôi, ranh mãnh nói:

“Em không bảo anh cũng không định để em đọc. Vừa mở thư đã thấy anh ta nói yêu em. Hừ, tình yêu đến muộn cũng chỉ là cỏ rác.”

“Đồ ghen tuông.” Tôi hôn lại anh, nắm tay anh cùng bước về phía chiếc xe đen đang đậu bên đường, không để ý đến bóng người đứng ẩn khuất phía xa vẫn đang quan sát bên này.

Tôi đã có ánh sáng bên cạnh, tại sao phải ngoái đầu nhìn lại bóng đêm tăm tối.

[Hoàn thành.]