Chương 27

Edit: Hến Con.

Trinh Khung: "Gì cơ?"

Cô ngồi bật dậy, kinh ngạc: "Một nguồn năng lượng lạ xuất hiện, không phải của em? Vậy nó ở đâu?"

Trinh Tiểu Hàn chỉ ra ngoài: "Ngay trong cái giếng cổ trước cửa tiệm của chị."

Trinh Khung vội vàng lấy đèn pin, mở cửa và đi ra ngoài kiểm tra giếng.

Trinh Tiểu Hàn: "Sau khi em kiểm tra, ngoài nguồn năng lượng lạ đó, không có gì khác thường."

Giếng cổ sâu thẳm, phía dưới là nguồn nước ngầm, ban đêm đứng gần giếng, hơi lạnh từ nước bốc lên phả vào.

Ngoài điều đó ra, không có gì đặc biệt.

Âm thanh của cô khiến Quỷ Sửu tỉnh giấc. Cô ấy muốn giúp đỡ và định lấy nước cho Trinh Khung, nhưng bị cô đẩy đi.

Trở lại phòng, Trinh Tiểu Hàn mới nói: "Có lẽ là một tộc nhân đã đi qua và để lại nguồn năng lượng đó."

Trinh Khung nghi ngờ nhìn nó.

Đó là năng lượng! Bây giờ Trinh Khung đã hiểu rõ về năng lượng. Nó là nguồn lực cơ bản tạo nên mọi thứ, vô cùng quý giá.

Chẳng phải ai cũng có thể vứt đi như vậy!

Trinh Tiểu Hàn nhún vai: "Tình hình là như vậy, chúng ta bây giờ không thể kết nối được với biển tinh thần. Lý do có thể là em đã bị ép lớn quá nhanh, còn tinh thần của chị không phát triển đồng bộ, chưa đủ mạnh để kết nối với biển tinh thần."

Trinh Khung nhận ra trong giọng điệu máy móc của nó có một chút tuyệt vọng.

Cô nhẹ nhàng cầm nó lên, đặt vào lòng bàn tay, nhìn thẳng vào mắt nó.

Cô chân thành nói: "Trinh Tiểu Hàn, em đã rất tuyệt vời rồi, nếu không có em, chị đã không sống nổi. Vậy nên đừng buồn."

Ánh mắt của Trinh Tiểu Hàn từ từ ngẩng lên, nhìn vào ánh mắt chân thành của Trinh Khung, và dần dần, lưng nó thẳng hơn, ngực cũng căng lên.

"Thực ra... cũng chỉ là một số thao tác bình thường, chị có thể yên tâm dựa vào em."

"Không chỉ là dựa vào, chị hoàn toàn không thể sống thiếu em." Trinh Khung nói một cách khoa trương.

Miệng Trinh Tiểu Hàn khẽ cong lên, nhưng lại vội vàng nín lại. Nó đưa tay lên, ra hiệu cho cô bớt ồn ào, vẻ mặt "cool ngầu" nói: "Baby, phải biết giữ vẻ kiên nhẫn. Chị phải học cách kiên nhẫn, đừng có gì cũng lớn tiếng lên thế."

Trinh Khung cố gắng kìm nén một nụ cười, nghĩ đến tình trạng sức khoẻ của mình, nhưng rồi lại phải lén nở nụ cười.

Cô gắng nén cảm xúc, gật đầu, chỉ thốt ra một tiếng "Ừm" ngắn gọn để đáp lại.

Một lúc lâu sau, cô mới điều chỉnh lại cảm xúc và nói với giọng đầy lo lắng: "Không biết bên không gian thế nào rồi? Làm sao để liên lạc lại được?"