Edit: Hến Con.
Người phụ nữ kia tỉnh dậy rồi.
Trinh Khung còn chưa phản kịp ứng, cô ấy đã nhạy bén phát hiện ra sự có mặt của cô, nhanh chóng đứng dậy, cúi người thật sâu, hai tay dâng lên trước ngực, thực hiện một nghi thức hành lễ trang trọng.
Trinh Khung vội kéo cô ấy đứng thẳng lại, rồi lại bắt đầu đau đầu.
Người phụ nữ này rất thông minh, tinh ý, nhưng hai bên hoàn toàn không thể giao tiếp được. Cứ như vậy mãi đúng là không ổn.
Trinh Tiểu Hàn leo lên vai cô, đề nghị: “Hay là chị nhận cô ấy vào làm nhân viên của tiệm tạp hóa? Sau này làm ăn lớn hơn sẽ cần người thân cận hỗ trợ. Cô ấy không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào chị, mà đầu óc lại lanh lợi.”
Nhóc tính toán, “Quan trọng nhất là, chỉ cần trở thành nhân viên chính thức, tinh thần của cô ấy sẽ liên kết với chị và cửa tiệm. Hai người sẽ không còn rào cản ngôn ngữ nữa.”
“Làm thế nào vậy?”
“Chị xem bảng giao dịch đi.”
Trinh Khung mới nhớ ra cô chưa từng xem kỹ cái bảng ấy. Vừa rồi toàn bị cái đồng hồ đếm ngược tuổi thọ làm cho phân tâm. Bây giờ bình tĩnh xem mới phát hiện ra nhiều thứ.
Bên trái bảng là Hồ sơ thông tin.
Chỉ có mục Cửa hàng trưởng và Tiệm tạp hóa có thể xem.
Mục của Cửa hàng trưởng, chính là cô:
[Tên:Trinh Khung.]
[Giới tính: Nữ.]
[Tuổi:22 (theo lịch Trái Đất).]
[Người giám hộ:Nôi đồng hành số 999 (Trinh Tiểu Hàn).]
[Chức vụ:Cửa hàng trưởng Tiệm Tạp Hóa Bán Sơn.]
[Thiên phú:Người du hành thời không.]
[Thiên phú tiềm ẩn:Bản chất gian thương.]
[Sức khỏe:1.]
[Tâm trạng:62.]
[Trí lực:70.]
[Thể lực:50.]
[Võ lực:31.]
[Mị lực:65.]
[Tinh thần lực:1990.]
[May mắn:88.]
[Tội nghiệt:18.]
[Công đức:48.]
Dù không biết cách chấm điểm, nhưng “sức khỏe 1” và “tinh thần lực 1990” nổi bật quá mức trong một loạt số hai chữ số.
Tiếp theo là Tiệm tạp hóa:
[Tên:Tiệm Tạp Hóa Sơn Lục.]
[Cấp:1.]
[Nhân viên:0.]
[Số giao dịch:1.]
[Đối tượng giao dịch:1.]
[Vị diện giao dịch:1.]
[Loại hàng:2.]
[Doanh thu:16 ngày sinh mệnh Trái Đất]
Trinh Khung nhìn cái đơn vị “ngày sinh mệnh Trái Đất” mà cứ thấy kỳ kỳ. Có ý nghĩ nào đó vụt qua đầu cô, nhưng cô chưa nắm bắt được.
Cô tiếp tục xem.
Chính giữa bảng, ngay dưới thời gian sống còn lại, là Kho và Lên kệ.
Kho thì trống rỗng.
Lên kệ thì có ibuprofen và cừu, nhưng đã mờ đi, tạm thời không bán được.
Bên phải là Khu vực khách hàng.
Có ba người nhắn: Thương - Tang, Thương - Vị Minh, Thương - Mười Chín.
Bọn họ gửi bằng giáp cốt văn như trong mơ, cô xem không hiểu, chỉ thấy phần trả lời của mình.