“Quản lý Trần, anh vừa nói bên kia có một robot bị trục trặc, thiếu người dựng hàng rào đúng không?” Mộc Tuyết Nhi quay sang hỏi người vẫn im lặng đứng cạnh.
“Đúng vậy, chỗ này cách công ty xa, điều người qua cũng mất thời gian. Thật xin lỗi, có lẽ hôm nay sẽ phải chờ hơi lâu, Mộc tiểu thư.”
Quản lý Trần vừa thấy nhóm người kia đến đã quan sát kỹ.
Từng làm kinh doanh, anh khá giỏi nhìn người, vừa thoáng thấy ánh mắt chàng trai trẻ, anh định nhắc cô đề phòng, không ngờ cô lại chủ động và còn có vẻ muốn “dạy” anh ta một bài. Là khách VIP, anh đương nhiên sẵn sàng phối hợp.
“Anh Hùng Kỳ, anh giúp tôi chuyện đó được chứ?” Mộc Tuyết Nhi xoay ánh mắt sang Hùng Kỳ, trong mắt tràn mong đợi.
“Được… được thôi.”
Hùng Kỳ không ngờ cô lại bảo hắn, một năng lực giả cấp ba, đi dựng hàng rào. Nhưng vì đã trót mở lời, để ghi điểm tốt, hắn đành gật đầu.
Dù trong lòng vẫn thấy lạ: hôm nay Tuyết Nhi có vẻ khác hẳn trước, dám nhìn thẳng hắn, không còn bối rối, e thẹn.
“Vậy phiền vị tiên sinh này, tôi đưa anh qua.”
Quản lý Trần cất quang não, nhảy lên mô-tô bãi cát, ra hiệu anh ngồi lên.
“Hôm nay trời đẹp nhưng lát nữa nắng gắt lắm, Tuyết Nhi vào nghỉ đi, đừng đứng ngoài phơi.”
Hùng Kỳ đến trước mặt cô, mắt dán theo bóng dáng cô, như thật lòng lo cô bị nắng.
“Ừ, tôi biết. Vậy anh nhanh giúp tôi, kẻo nóng lên thì làm việc khó chịu lắm.”
Mộc Tuyết Nhi vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, coi như không nghe lời quan tâm thừa thãi.
“Anh biết rồi, đi đây.”
Hùng Kỳ thoáng nghi hoặc, tay áo nắm chặt. Trước kia cô sẽ chẳng bao giờ nhờ hắn làm việc “cực nhọc” thế này, nhưng vì chính miệng hắn hứa, đành chịu.
“Cảm ơn anh Hùng Kỳ.”
Mộc Tuyết Nhi nhìn theo hắn, miệng cười mà lòng dửng dưng, chẳng muốn để hắn bước lên xe.
“Mộc tiểu thư, lát nữa gặp lại.”
“Lát nữa gặp.”
Quản lý Trần quả thật thú vị. Vừa nói xong với Mộc Tuyết Nhi, anh ta chẳng buồn để ý người phía sau còn đang định mở miệng, lập tức đạp ga phóng đi.
Hùng Kỳ vì không ngờ Quản lý Trần chạy nhanh vậy, không kịp bám tay vịn, suýt nữa ngã khỏi xe.
“Anh Hùng Kỳ cũng vui tính ghê, đi mà còn khiến tôi cười nữa.”
Nhìn cảnh Hùng Kỳ trên xe chật vật níu chặt áo Quản lý Trần, mắt hoảng hốt nhưng mặt vẫn cố giữ nụ cười, Mộc Tuyết Nhi không nhịn được bật cười.
“Được rồi, mọi người về đi.”
Cười xong, cô nhìn những người còn đứng lúng túng tại chỗ.
“Tuyết Nhi, bọn chú cũng có thể ra đó giúp. Người đông làm nhanh hơn.” Ông chú trung niên liếc cô, dè dặt đề nghị.
“Không cần, nhân lực đủ rồi.”
“Tuyết Nhi… xin lỗi. Hôm đó bọn chú quá yếu, nên mới khiến vυ" Tần mất mạng.”
Ông ta nhìn vẻ lạnh nhạt trong mắt Tuyết Nhi, đoán cô vẫn trách họ, liền nắm chặt tay, bước lên cúi người. Nói không áy náy là dối, đêm đó, ai cũng ray rứt, nhưng việc đã rồi, chẳng cách nào vãn hồi.
“Chú Tôn, chuyện đó không liên quan đến mọi người. Lỗi tại tôi quá yếu, không bảo vệ nổi vυ" Tần. Mọi người đừng xin lỗi, thật sự không phải do các người.”
Nói đến đây, ý cười trên mắt Mộc Tuyết Nhi tan dần.
“Về đi, tôi còn nhiều việc phải làm. Còn nữa, sau này tôi sẽ mở cửa đón khách thám hiểm từ ngoài đến, mong mọi người gọi tôi là bà chủ Mộc.”
Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.
“Bà... Bà chủ Mộc…” Chú Tôn lẩm bẩm, đau xót. Họ quá yếu, đã để tuột mất cô gái từng dễ chịu đến thế.
“Đi thôi, về nhà.”
Chú Tôn thở dài cười khổ, biết trách ai ngoài chính mình.
Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, trong lòng chẳng mấy dễ chịu. Ánh nhìn lướt qua căn nhà nơi Mộc Tuyết Nhi ở, rồi họ lặng lẽ theo chú Tôn rời đi.
Lời Mộc Tuyết Nhi nói thật ra không hề giả. Hai ngày qua, ngoài việc tìm hiểu hệ thống Từ Điển, cô còn nghĩ cách phát triển mảnh đất này.
Dù sinh ra ở Hoa Hạ, cô vốn mê ẩm thực, tuyệt đối không chấp nhận cuộc sống chỉ nhờ “thức uống dinh dưỡng” qua ngày. Không có món ngon, cuộc sống khô khan, tẻ nhạt biết bao.
Thế nhưng, thực vật biến dị lẫn thú nuôi ở thế giới này đều rất đắt. Số tiền mua hàng rào phòng hộ hôm nay chính là khoản dự phòng cuối cùng nguyên chủ để lại. Muốn duy trì cuộc sống, cô phải nghĩ cách kiếm thêm.
Nghĩ đi nghĩ lại, hy vọng lớn nhất vẫn là mảnh sa mạc ngay dưới chân. Năm xưa, ông ngoại cô nghe bạn thân khuyên, liều một phen “được ăn cả ngã về không” mà mua cả vùng này, vì tin vào “kho báu” ẩn dưới lớp cát.
Tương truyền nơi đây nghìn năm trước từng là một thị trấn sầm uất, bên dưới có thể chôn vùi vô số di vật. Tiếc là đội thám hiểm của ông ngoại bao năm vẫn chẳng phát hiện gì.